Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

lộ ra vòng eo thon thả, cô có thói quen tập gym, cơ bụng rất đẹp.
Lâm Hạnh Tử đang nổi nóng, không thèm nhìn Giang Ngôn.
Điều hòa trong đồn bị hỏng, vẫn chưa kịp sửa, cô lại là người cực kỳ sợ nóng, mồ hôi hơi rịn ra, dán mấy lọn tóc vào cần cổ trắng nõn, Giang Ngôn bèn đưa tay gỡ ra giúp cô.
Bả vai bị véo khẽ một cái, bàn tay anh men theo cánh tay đi xuống, nhiệt độ cơ thể anh ám vào làn da cô, khiến Lâm Hạnh Tử không khỏi nhíu mày, “Anh làm gì đấy?” “Chấp hành công vụ.”, bàn tay anh áp vào đường cong cơ thể của Lâm Hạnh Tử, lúc đi qua vùng thắt lưng trắng nõn bị lộ ra ngoài cũng không hề có ý dừng lại.
Ngón tay anh thô ráp, vết chai sần mài qua làn da nhẵn mịn, cảm giác ngưa ngứa, hai tai Lâm Hạnh Tử đỏ lên, nhưng cô không để lộ vẻ yếu thế.
Quần thể thao của cô có hai túi, anh khom người xuống, thò tay vào trong.
Lâm Hạnh Tử cố kiềm chế cơn kích động muốn đá bay anh ra ngoài, cô cúi đầu, chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh của anh.
Đám đồng nghiệp nhìn thấy mà sững sờ, đội trưởng Giang, đây là… Không, không lẽ là lục soát người?
Mấy cặp mắt xung quanh vẫn nhìn chằm chằm vào anh, mà Lâm Hạnh Tử thì sa sầm nét mặt.
Chẳng lẽ anh vẫn hay lục soát phụ nữ như thế sao?
“Xong chưa?” “Xong rồi.”, Giang Ngôn đứng thẳng dậy, thay cô viết lời khai vào biên bản, cuối cùng ký tên anh vào.
Lâm Tang đuổi theo Lâm Hạnh Tử ra ngoài.
Giang Ngôn bèn cầm cái túi xách để trên ghế lên, rồi quay đầu lại cười với hai người đồng nghiệp đang hóa đá, “Vợ tôi đấy.” “…” Sau một hồi rắc rối, Lâm Tang cũng chẳng còn tâm trạng chơi nữa, Lâm Hạnh Tử thì xông nhanh ra ngoài như bị chó đuổi, mơ hồ nghe thấy tiếng Giang Ngôn nói chuyện với đồng nghiệp, Lâm Tang đành lấy điện thoại ra gọi xe.
“Em đến chỗ Giang Ngôn đi, chị về khách sạn đây.
Tối mai bay đấy, đừng có quên.” Lâm Hạnh Tử thờ ơ đáp “Ai thèm ở với anh ta chứ.” “Thôi được rồi.”, Lâm Tang quá hiểu cô em họ nhỏ hơn mình hai tuổi này, người khác chỉ là nói năng chua ngoa, còn Lâm Hạnh Tử thì có cái miệng như khẩu K98 1 , “Không gặp thì nhớ, gặp rồi thì lại làm màu, cứ nằng nặc đòi sang đây cùng chị chẳng phải để gặp cậu ta thì gì?
Vừa nãy tình hình loạn như thế, hình như còn có người chết, Giang Ngôn là cảnh sát, nếu bọn buôn ma túy biết em là vợ cậu ta thì chẳng phải chuyện tốt lành gì… Thôi được rồi, là thú vui vợ chồng, người ngoài như chị đây không hiểu nổi…” 1 Súng K98 – Súng trường Karabiner 98 kurz, có độ chính xác cao, uy lực mạnh, tầm bắn xa nên nó cực kỳ thích hợp làm súng bắn tỉa.
Xe tới, Lâm Tang lên xe rồi đóng cửa lại, sau đó bảo tài xế lái đi luôn, chỉ thò một bàn tay ra vẫy vẫy với Lâm Hạnh Tử còn đang đứng ở ngoài.
Bóng đèn đường bên ngoài đồn cảnh sát sáng trưng, thu hút được không ít muỗi, Lâm Hạnh Tử đứng có vài phút mà đã bị đốt mấy nốt.
Giang Ngôn bàn giao với đồng nghiệp xong liền vội vàng đi ra, nhìn thấy bóng dáng dưới ánh đèn đường thì chợt thả chậm bước lại.
Giữa khung cảnh loang lổ bóng đêm, cô hơi cúi đầu, mái tóc bị gió thổi hây hẩy lướt qua đầu vai, rảo quanh cần cổ trắng nõn.
Có lẽ là chờ lâu nên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡