Chương 14
không?
Tôi rót cho anh nhé.” “Cảm ơn, không cần đâụ”, Giang Ngôn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, “Con cá này hơi tanh, hình như chưa chín.” Lâm Hạnh Tử nghe thấy thế thì không động vào miếng cá Trần Thành gắp cho nữa.
Khách trong nhà hàng không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có mấy bàn.
Lâm Hạnh Tử cầm điện thoại ra quẹt mã để thanh toán thì nhân viên nói hóa đơn đã được trả rồi.
“Đừng nhìn chị, không phải chị trả đâụ”, Lâm Tang nhún vai, “Chồng em trả đấy.” Giang Ngôn nhận xong điện thoại liền đi từ bên cửa sổ lại, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Hạnh Tử có thêm vẻ áy náy, “Khương Khương, anh…” “Đi đi.”, Lâm Hạnh Tử đoán được anh muốn nói gì, “Em với chị về khách sạn đợi.” Trời mưa, chẳng có chỗ nào để đi, mà cô cũng không đến đây để đi du lịch.
Giang Ngôn phải chịu kỷ luật, lần này hành động không báo cáo trước với cấp trên, lại đột kích vào tụ điểm giải trí lớn nhất khu vực, không chỉ có một ông chủ, mà các mối quan hệ còn vô cùng phức tạp, dính dáng đến ma túy chẳng phải chuyện nhỏ, xem như Giang Ngôn đã chọc phải một cái tổ ong vò vẽ.
Cấp trên gây áp lực lớn, đội trưởng Chu vô cùng đau đầu, vừa mắng cho đám cấp dưới không ngẩng mặt lên được đã lại đập bàn thùm thụp.
Từ văn phòng đi ra, ai nấy đều ủ rũ, “Đội trưởng Giang, sao anh lại nhận hết trách nhiệm về mình như thế?
Mọi người cùng tập kích, cùng bắt người đi, phải cùng chịu trách nhiệm chứ, dù sao cũng chẳng thể đình chỉ được tất cả.” “Đừng nói nữa, chuyện này dừng ở đây.” “Mẹ nó chứ … Được rồi, không nhắc đến nữa.
À, đội trưởng Giang, bọn họ nói chị dâu xinh lắm, như minh tinh ấy, tối qua em chưa được gặp, tối nay đi ăn cùng nhau đi, em cam đoan chỉ nói tốt cho anh thôi.” “Chiều nay cô ấy về thành phố Hải rồi, sau này sẽ có cơ hội.”, Giang Ngôn nhìn đồng hồ, đã gần ba rưỡi rồi.
Từ đây ra sân bay mất khoảng một tiếng rưỡi, nhưng hôm nay thời tiết không tốt, cũng không thể nói trước được.
… Mưa vẫn rơi, chưa đến năm giờ mà trời đã tối sầm.
Trợ lý Trần đến quầy phục vụ gửi hành lý, Lâm Tang nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm nữa nên gọi Lâm Hạnh Tử đi đến cửa an ninh.
Vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Hạnh Tử đang đứng như hòn vọng phụ “Đừng nhìn nữa, giờ này mà cậu ấy chưa đến nghĩa là vẫn đang còn việc.”, Giang Ngôn cũng không nói là sẽ đến tiễn, chuyện anh không chắc, anh sẽ không nói ra, “Nếu lưu luyến thì gọi cho cậu ấy một cú điện thoại đi, báo với cậu ấy một tiếng.” Lâm Hạnh Tử lấy lại tinh thần, giả vờ như không có chuyện gì.
Trợ lý Trần đã gửi xong hành lý, Lâm Hạnh Tử ngoảnh lại nhìn một lần cuối cùng, xung quanh người đến người đi tấp nập, nhưng vẫn không có người cô muốn gặp.
Tuy biết anh có việc bận, nhưng trong lòng cô vẫn có một chút hụt hẫng.
Lúc đi qua cửa an ninh, cô chợt nhớ đến ngày hôm qua khi mới tới đây, cô vẫn còn một lòng muốn đề nghị ly hôn với Giang Ngôn, cô còn trẻ lại không thiếu tiền, đâu cần một cuộc hôn nhân có cũng như không thế này, không gặp thì phiền, gặp rồi càng phiền hơn, ly hôn cho xong chuyện.
Cuộc hôn nhân của cô và Giang Ngôn, quả thật như một trò đùa.
Năm ngoái, Lâm Kha và Lâm Tang đi họp lớp, vừa khéo Lâm Hạnh Tử cũng đến nhà