Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

và pháp cùng áp dụng ngang nhau .
Hoàn toàn cấu thành chán ghét sinh lý.
Tất cả chỉ vì câu nói vu vơ của Trần Trình.
Lâm Hàng vốn là cô béo thông minh, sao có thể không hiểu ẩn ý trong câu nói của anh?
Triều Đường coi béo phì là vẻ đẹp, học sinh tiểu học cũng biết điều này.
Sự tự ti trước nay chưa từng có bám riết lấy cô, thiếu niên xé vụn thư tình ném vào thùng rác, khi anh quay người rời đi, Lâm Hàng vẫn không thôi suy nghĩ, sao đến cái ót của anh cũng đẹp thế nhỉ?
Tháng sáu, tiếng ve ồn ào nhắc nhở thiếu nam thiếu nữ rằng mùa hè đang đến, nhắc nhở Lâm Hàng rằng sự đau lòng đã bắt đầụ “Cô có sao không?” Người đàn ông hỏi lại.
Người phụ nữ trước mặt rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt cô nhìn anh như muốn xuyên thủng người anh vậy.
“Tôi…” Lâm Hàng tỉnh táo lại.
Trần Trình ngắt lời cô, lấy ví trong túi ra, ủ rũ phát hiện chỉ có đô la Mỹ nhưng vẫn lấy ra một xấp dúi vào tay Lâm Hàng, anh cười xin lỗi “Thực sự xin lỗi, tôi đang vội.” Anh chỉ để lại cho cô một cái ót đẹp như năm đó.
Lâm Hàng, 24 tuổi, ở sân bay gặp người tình trong mộng nhớ thương nhiều năm, bị anh đổ cà phê nóng lên người rồi nhét cho một xấp tiền đô la Mỹ.
Có lẽ hôm nay cô không nên ra đường.
Lâm Hàng hồi tiểu học đã chinh chiến “Bí mật tình yêu phố Angel”, chưa nhận hết mặt chữ đã rong chơi trong đại dương tiểu thuyết ngôn tình.
Dù chưa trải tình yêu vì béo phì nhưng cô nàng vẫn rất tự mãn vì những “trải nghiệm” sắm vai vai nữ chính trong truyện.
Song tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết, dù có thích Chuyện tình của Jane đến mấy, bạn vẫn cần hiểu rằng hiểu lầm là điều không thể tránh khỏi, sự thấu hiểu là ngẫu nhiên, và tình yêu là ngẫu nhiên của ngẫu nhiên.
Cô hiểu rõ đạo lý ấy, chỉ là cô hơi tham lam mà thôi.
Sau khi màn trình diễn đầy nhục nhã hồi lớp 12 kết thúc, Trần Trình bay ra nước ngoài ngay hôm sau, để lại Lâm quý phi một mình tương tư ở trường học.
Sau đó Lâm Hàng tiến từng bước một, thi đại học, giật thủ khoa, đứng đầu đại học, thi đậu luật, được miễn học sau đại học.
Chỉ có một sự khác biệt.
Sáu năm kể từ ngày ấy, Lâm Hàng điên cuồng giảm cân mỗi ngày chạy 10 km, lăn lộn đến mức hao gầy xác xơ; chỉ ăn salad, khi nào đói gần xỉu sẽ uống no bụng nước; khi nào mắt mờ muốn lịm đi sẽ nhớ đến cậu thiếu niên năm đó.
Sau đó, cô lại tiếp tục hành trình lột xác.
Năm cuối đại học, Lâm Hàng đã xuống 50kg, từ cô gái mũm mĩm vui vẻ biến thành một mỹ nhân mảnh mai.
Lúc nhặt quần áo cũ mặc lên người, cô đột nhiên òa khóc nức nở, thở không ra hơi, suýt nữa thì bạn cùng phòng gọi xe cấp cứu đến luôn.
Cô đơn độc một mình, không có bạn bè, sở thích lớn nhất là học tập, ước mơ lớn nhất là có đủ học bổng để lấp đầy rãnh Mariana.
Chỉ có lòng tham duy nhất là mong gặp được Trần Trình ở một nơi tốt hơn.
Tuyệt không phải ở chỗ xô bồ và bị hất cà phê vào người thế này.
Khi Lâm Hàng trở về ký túc xá sau khi hoàn thành công việc, vết cà phê đã khô lại trên quần áo, cô mua tạm một bộ quần áo ở cửa hàng sân bay, rồi cùng đi tiếp khách hàng với giáo sư.
Quách Mỹ Trân đang nằm trên giường


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡