Chương 13
bè quý mến, nhưng sau ngày hôm ấy, chỉ số tự tôn của cô tụt dốc không phanh, điên cuồng cảm thấy tự ti, lên đại học liền lựa chọn xa lánh mọi người.
Đơn độc một mình cũng có cái tốt, lặng lẽ từ trần biết đâu lại đắc đạo thành tiên.
“Được.” Lâm Hàng đáp.
Cô lấy điện thoại ra và mở giao diện mã QR.
“Ảnh đại diện là chữ chị viết à?” Cậu trai hỏi.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu “Không.
Tìm bừa thôi.” Còn lâu mới tìm bừa.
Vào năm tốt nghiệp cấp ba, Lâm Hàng lén lút quay lại trường học rồi xé toạc bài thi xuất sắc dán trên bảng tin của trường, còn bị bác bảo vệ phát hiện, rượt chạy như điên, cô béo vui sướng chạy thục mạng, cảm giác giây sau mình sẽ tắc thở chết ngay.
Tờ giấy mà cô nắm chặt trong tay là bài thi văn của Trần Trình trong kỳ thi thử toàn thành phố.
Trong đó có một thành ngữ lâm lâm tổng tổng.
Cô cắt chữ “lâm lâm” ra và chụp một bức ảnh.
Đã sáu năm trôi qua, ảnh đại diện vẫn là chữ “Lâm” quen thuộc.
“Em tưởng ảnh đại diện của con gái thường sẽ là ảnh chó con hoặc mèo con.” Cậu gãi đầu, trời chạng vạng xuyên qua mái tóc xoăn tự nhiên của cậu chàng, “Đàn chị giống như…” “Giống như người cao tuổi.” Cô mỉm cười cắt ngang, “Cảm ơn em đã nhặt chìa khóa giúp tôi, tạm biệt.” Lâm Hàng xoay người đi lên lầụ Phương Tử Chính vẫy tay với bóng lưng của cô, sau đó đút tay vào túi, nhướng mày nhìn cô rời đi.
Khi Lâm Hàng đi lên cầu thang, ánh chiều tà từ cửa sổ cầu thang chiếu vào mặt cô, cô dừng lại, nhìn theo hướng mặt trời.
Những cây mộc lan cao chót vót tỏa hương thơm ngát vào cuối tháng 5, đầu tháng 6.
Dưới tòa ký túc xá có đủ loại người, đôi tình nhân hôn nhau không rời bên tháp nước, cặp bạn thân nắm tay nhau, vài chàng trai vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi đã mở lon nước ngọt trên tay.
Nước mắt nghẹn sặc khi nhấp ngụm nước gas đầu tiên là một phần của mùa hè.
Cô lấy lon soda ở nhiệt độ bình thường trong túi ra, rồi bật lon.
Cách đó không xa, mái đầu xoăn nhỏ băng đi, chìm trong đám đông.
Không phải cô không nhìn thấu suy nghĩ nho nhỏ của đàn em, một thiếu niên nhiệt huyết và tích cực hẳn là điều mà tất cả các cô gái không thể chối từ, nhưng cô đã kiên trì và chấp nhất theo đuổi một người suốt bao năm, cô đơn và dũng cảm đi vào con đường bóng tối.
Nếu nhất định phải nói cô thích kiểu người gì, thì câu trả lời có lẽ là “thích người không thích mình.” Đối với cô, Trần Trình là ngọn hải đăng soi đường trong cuộc sống mệt mỏi, biết đâu một ngày nào đó cô sẽ có cơ hội trở thành đối thủ ngang tài ngang sức với anh, hoặc là người bạn tâm giao mọi điềụ Cho dù đã nhiều năm không gặp, cho dù ký ức chung duy nhất chỉ là xấu hổ, cho dù anh vốn không quan tâm người như cô có tồn tại hay không.
Vẫn càng chặn càng kiên cường, đón khó mà đi, theo đuổi mãnh liệt.
Cô cứ thích treo cổ chết trên một cái cây đấy.
Lâm Hàng ngẩng đầu uống cạn ngụm soda cuối cùng, sau đó ném cái lon rỗng vào thùng rác trên hành lang.
Khi cô trở về ký túc xá, Quách Mỹ Trân đang gọi điện ngoài ban công, tiếng cười khả ố của cô nàng rót vào tâm trí Lâm Hàng như chì nóng, khiến cô đau nứt cả đầụ Mấy phim kinh dị không thể bỏ qua tài