Chương 1
Chương 1 Tháng 10 năm 2011, trường THPT số 5, thành phố Giang Châụ Nửa đêm, một trận mưa rào mát rượi đổ xuống như trút nước.
Sau buổi trưa, cơn mưa tầm tã dần ngớt, sắc trời xám xịt trông rất bức bối.
Dưới khán đài, cỏ trên sân bóng đá xanh mướt, những chỗ trũng đọng lại một vũng nước mưa.
Mỗi bước chân giẫm vào làm nước mưa bắn tung tóe văng ít nhất nửa mét.
Không khí phủ một lớp sương mỏng, như sương như khói.
Chàng trai mặc áo số 9 màu đỏ chuyển động nhanh giữa lớp sương, dáng người nhanh nhẹn dẫn bóng, chuyền bóng, động tác vừa dứt khoát vừa lưu loát.
Một mình anh vượt qua hai người để tiến thẳng vào khu vực phòng thủ, lúc này chỉ còn chưa tới một phút là trận đấu kết thúc.
Bầu không khí vốn vô cùng căng thẳng lập tức trở nên gay cấn, tiếng cổ vũ mãnh liệt dâng trào xen lẫn tiếng la hét chói tai của các bạn nữ.
Những ánh mắt nóng rực tập trung vào người mặc áo số 9.
Tất cả mọi người nín thở, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.
Đúng lúc chuẩn bị tung cú sút quyết định, ba đối thủ vội vàng bao vây.
Số 9 vẫn điềm tĩnh, bình tĩnh, quả bóng dưới chân được điều khiển một cách điêu luyện.
Quả bóng ướt sũng lướt qua khe hở, chuyền qua cho số 8 đã chờ trước khung thành.
Quả bóng lăn đến dưới chân anh ấy, trước khi sút bóng, anh ấy nhếch môi cười một tiếng trông hết sức trào phúng.
Ngay trước khi tiếng còi vang lên, bóng đã vào lưới.
Trọng tài công nhận bàn thắng hợp lệ.
Cả khán đài bùng nổ như sóng thủy triều, tiếng reo hò đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên, cả sân bóng như rung chuyển.
Giải bóng đá cấp thành phố Giang Châu, trường THPT số 5 lội ngược dòng trong nửa phút cuối cùng của trận đấu tại vòng tứ kết, giành được chiến thắng với tỉ số 2 1, đánh bại đội á quân mùa trước là trường THPT số 2.
Các cầu thủ trường THPT số 5 hưng phấn chạy như điên khắp sân bóng, ôm chầm lấy nhaụ Chỉ có hai người là kẻ kiến tạo và kẻ ghi bàn cách một khoảng khá xa, nhìn nhau cười.
Hình Tranh vén áo số 9 lên, để lộ vòng eo săn chắc, cơ bụng rõ nét.
Nước da màu lúa mạch khỏe mạnh, ngập tràn sức sống.
Anh chẳng quan tâm xung quanh mà chỉ đến gần số 8, lau đi những giọt nước mưa đọng trên hàng lông mi.
Vệt nước nhỏ xuống theo góc hàm, mồ hôi và nước mưa đan xen, áo cầu màu đỏ đã ướt đẫm.
"Đá hay đấy." Gương mặt anh lạnh lùng như thường, lúc khen người khác cũng không thay đổi.
Chu Tễ Xuyên ưa sạch sẽ, áo số 8 ướt dính sát da, làn gió lạnh thổi đến mang theo hơi nước ẩm, giọt nước mưa lướt qua khuôn mặt phóng khoáng, kiêu ngạo của anh ấy.
Làn da trắng bẩm sinh khiến anh ấy nổi bật giữa các cầu thủ có làn da rám nắng này.
Sau cuộc chiến kịch liệt, thể lực cạn kiệt, anh ấy lười biếng ngáp một cái, có qua có lại đáp "Cũng nhờ sự cố gắng của đội trưởng, tôi chỉ ăn may thôi, không đáng nhắc tới." Hình Tranh liếc mắt nhìn anh ấy "Khiêm tốn làm gì chứ?" Chu Tễ Xuyên nhún vai, ánh mắt liếc qua đám cầu thủ trường THPT số 2 đang lặng lẽ rời khỏi sân bóng, rất tự nhiên mà nói sang chuyện khác "Tối nay tổ chức tiệc liên hoan ăn mừng đấy, tôi đã sắp xếp xong rồi.
Nếu cậu dám chuồn, tôi.." Giọng nói chợt dừng lại.
Trước khán đài bỗng xuất hiện một bóng dáng yểu điệu, nhẹ nhàng.
Cô mặc đồng phục học sinh xanh trắng, cầm ô trong suốt, dạo bước trong màn sương mờ ảo.
Trông