Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

Báo đứng ra giúp nó hai lần, sau đó cũng chẳng quan tâm nữa.” “Rồi sao?” “Mẹ kiếp, dù sao lúc chết nó vẫn còn được vui vẻ một chút… Hôm đó, nó thắng nhà cái rất đậm, nói với tao rằng có tiền rồi, vợ nó không phải chạy theo người ta nữa, con trai nó cũng không coi thường nó nữa, nó phải kinh doanh để vợ con nó có cuộc sống tốt hơn.
Nó vừa mới nghĩ thế thì đến hôm sau, có người phát hiện ra thi thể nó bị người ta đâm mười mấy nhát dao…” Hàn Trạc Thần cúi xuống nhìn cốc rượu, ánh đèn đỏ vàng đan xen chiếu vào mặt hắn lúc sáng lúc tối.
Anh cả Lôi liếc mắt nhìn hắn rất nhanh, rồi lại quay ra uống rượu với Báo… An Dĩ Phong vẫn nhìn hắn.
Một lúc lâu sau Hàn Trạc Thần mới ngẩng lên, cười hỏi “Người của sòng bạc giết phải không?” “Cái đó còn phải hỏi ” “Ra tay dã man như thế, có vẻ giống với cách của Kỳ Dã.” “Chính là con trai ruột của nhà họ Tấn bang Kỳ Dã.” Hàn Trạc Thần nắm chặt cốc rượu, từ yết hầu khẽ vọng ra một tiếng.
Ngoài An Dĩ Phong, không ai nghe rõ, đó là hai chữ “Tấn gia ” …….
Tối hôm đó Hàn Trạc Thần uống rượu đến bất tỉnh nhân sự, miệng cứ lẩm bẩm hai từ đó.
Mỗi tiếng phát ra đều tràn đầy căm hận.
Đến nửa đêm thì hơi cồn bớt đi, cơn đau đầu bắt đầu hành hạ.
Hắn nằm trên giường, trằn trọc, ra sức đấm mạnh vào đầu, trong đầu hắn cứ hiện lên cảnh tượng đó… Hôm hắn cùng mẹ đi nhận xác, khuôn mặt cha hắn bị chém bê bết máu, tay vẫn nắm chặt một bức ảnh – bức ảnh cả gia đình hắn.
Mẹ sợ hắn bị ám ảnh nên đưa hắn ra khỏi đó.
Hắn cứ cầm tay cha không chịu buông, vì hắn biết, nếu buông tay ra, hắn sẽ không bao giờ được nhìn thấy cha nữa… “Cha ơi… con không coi thường cha đâu Con chưa bao giờ coi thường cha…” Cho dù hắn có nói bao nhiêu lần thì cha hắn cũng không thể nghe thấy nữa rồi.
….
Không biết lúc đó là mấy giờ, Hàn Trạc Thần bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, rồi lại nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm.
Tiếng nước chảy như xối mạnh vào tri giác nhạy cảm của hắn, kéo đứt tất cả dây thần kinh của hắn, giằng xé cơn đau đầu đang hành hạ hắn… nhưng hắn thà chịu đau đớn như thế còn hơn là phải nhớ lại hồi ức với hình ảnh khuôn mặt dính đầy máu của cha.
Cuối cùng Hàn Trạc Thần cũng chịu đựng được đến khi trời sáng.
Hắn mệt mỏi bước ra khỏi phòng, gõ cửa phòng tắm và nói với An Dĩ Phong “Phong, anh có chút việc phải ra ngoài một lát.” An Dĩ Phong quấn khăn tắm đi ra, làn da màu đồng của hắn đỏ ửng lên, mắt cũng đỏ hoe, dáng vẻ còn “hồn bay phách lạc” hơn cả Hàn Trạc Thần.
“Chú không sao chứ?” Hàn Trạc Thần lo lắng hỏi.
An Dĩ Phong không trả lời, ngồi trên sofa, nói giọng yếu ớt “Em không muốn đi ra ngoài, anh mua giúp em một túi sữa đậu nành Vu Ký được không?” “Được ” Hàn Trạc Thần cầm chiếc áo khoác đi ra.
Mua xong đậu nành ở quán Vu Ký, vừa định bước ra khỏi quán thì hắn nghe thấy một tin cực sốc Tối qua Ông Tấn bị giết.
Sát thủ rất chuyên nghiệp, ra tay gọn nhẹ, một đao chí mạng, không để lại dấu vết gì.
Điều kỳ lạ duy nhất là sát thủ không dùng súng mà… dùng dao, đây không phải là thói quen của một sát thủ chuyên nghiệp Hàn Trạc Thần trở


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡