Chương 6
em mời anh đi uống vài chén nhé ” Hàn Trạc Thần đưa mắt nhìn An Dĩ Phong, nụ cười của cậu ta khiến người khác thấy dễ chịu, ánh mắt quảng đại như chứa đựng cả bầu trời, tuyệt đối không phải là hạng hèn hạ tầm thường.
“Được ” An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa, khoác túi du lịch trên lưng và đi ra.
Hàn Trạc Thần chào anh cả Lôi một tiếng rồi ra theo.
Gió đêm thổi đi mùi hôi hám trên cơ thể, hắn bỗng cảm thấy người nhẹ bẫng, khoan khoái hít thở.
Hắn đuổi theo An Dĩ Phong, hỏi “Sao lại mời anh uống rượu?” “Vì anh đẹp trai, nhìn vừa mắt.” Hàn Trạc Thần không nói gì.
Quá ba tuần rượu, An Dĩ Phong mới nói thật với hắn “Vì lúc em bị bọn chúng bao vây, chỉ có mình anh đứng dậy.” Hàn Trạc Thần nâng cốc, rượu đang sôi lên trong từng mạch máu, từng dòng nóng bỏng chảy vào khoang ngực cô đơn của hắn.
Đêm đó, Hàn Trạc Thần uống rất nhiều, kể cho An Dĩ Phong nghe rất nhiều chuyện trong giới giang hồ.
Khi ấy, xã hội đen đang cực kì hỗn loạn, băng đảng có thế lực lớn nhất là Kỳ Dã.
Chúng bá chiếm địa bàn bến tàu, chủ yếu là kinh doanh thuốc phiện và vũ khí quân sự.
Đại ca trên danh nghĩa của Kỳ Dã là Trác Cửụ Hắn lăn lộn trong giới xã hội đen đã hơn bốn mươi năm, mọi người thường gọi hắn bằng cái tên kính trọng là Cửu thúc.
Vài năm gần đây, hắn không quan tâm quá nhiều đến việc trong bang, mà người quản lý là con trai độc nhất của hắn – Trác Diệụ Trác Diệu là một tên rất hung ác, nham hiểm, kẻ không thể đắc tội nhất trong giới giang hồ.
Ngoài Kỳ Dã, thế lực của anh cả Lôi và đại ca Hoắc Đông cũng rất mạnh.
Nhưng vì bọn họ có chút mâu thuẫn về địa bàn hoạt động nên vài tháng nay như nước với lửa, các anh em trong băng đảng động một tí là đánh nhau, chết rất thảm.
Vì thế anh cả Lôi đang rất cần người… An Dĩ Phong chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng câu từng chữ.
“Có người nói với em, tiền dưới lưỡi dao rất dễ kiếm nhưng không dễ tiêụ” “Một khi dao đã chém xuống, ắt để lại sẹo.” Hàn Trạc Thần thở dài.
“Xã hội đen cũng giống như một vũng bùn, một khi dính bẩn rồi rất khó rửa.” An Dĩ Phong rót đầy một cốc, uống cạn một hơi rồi nói, giọng khàn khàn “Hôm nay, bạn em bị người ta đánh chết trên sàn đấu… Trước khi lên sàn, nó đã ký giấy sinh tử, đến khi nó chết không được một đồng bồi thường nào.
Mẹ nó đau lòng quá mà ngã bệnh, đang nằm trong viện, con trai nó mới được hai tuổi…” Hàn Trạc Thần nhìn chiếc túi du lịch trong lòng An Dĩ Phong, tay trái cậu ta cầm chặt dây túi.
Đây là lần đầu tiên và cũng lần cuối cùng Hàn Trạc Thần thấy túi tiền đó.
“Em không muốn đi đánh quyền thuê nữa, em không muốn lúc gần chết rồi vẫn có người ném đồ lên người mình, chửi là đồ rác rưởi ” An Dĩ Phong nói.
“Chọn con đường này thì liệu có tốt hơn không?” An Dĩ Phong cười nói “Ít nhất thì cũng được sống phong lưu, chết anh hùng.” Có lẽ vì tuổi ngang nhau, tính cách tương đồng nên từ hôm đó trở đi, tình cảm giữa họ ngày càng thân thiết.
Nửa tháng sau, họ dọn đến ở cùng nhau, cùng học cách hút thuốc, cùng học cách luyện dao, cùng uống rượu và nói chuyện đến tận khuya, gắn bó với nhau như hình với bóng.
Hộp đêm, nghe nói đó là thiên đường của