Chương 14
bóng dáng cô.
Gió thổi tung mái tóc dài mượt mà của cô, chiếc váy màu vàng nhạt khẽ bay trong gió… An Dĩ Phong vừa xuống xe thì nhận được điện thoại của Hàn Trạc Thần.
Hắn nói có chút việc nên không đến phòng tập được.
Thế là An Dĩ Phong đành một mình trở về hộp đêm uống rượu cho qua ngày.
“Cái cuộc đời này ” Khi đã uống ngà ngà, An Dĩ Phong than thở.
“Mẹ kiếp, sao mà nhàm chán thế ” Cuộc sống tối tăm thế nào cũng không vấn đề gì, không rực rỡ tươi đẹp cũng chẳng sao, chỉ cần người ta có việc gì đó cho hắn làm là tốt rồi Tô, đệ tử của hắn, tỏ ra rất hiểu ý liền đến bên hắn hỏi “Anh Phong, có cần em tìm giúp anh một người đẹp không?” “Người đẹp?” Hắn lia mắt một lượt khắp hộp đêm đang “ầm ầm cuộn sóng.” “Chả có hứng ” Hắn cũng từng muốn tìm một cô gái để khỏa lấp những lúc cô đơn.
Có lần, hắn gặp một cô gái rất xinh xắn, trông có vẻ thuần khiết.
Thế là hắn gọi cô ta đến tâm sự, ai ngờ khi hắn còn chưa nghĩ ra màn mở đầu thế nào, thậm chí chưa kịp hỏi tên thì cô ta đã tựa vào vai hắn, đặt tay lên đùi hắn nhẹ nhàng vuốt ve, đôi mắt chải màu phấn hồng của cô ta cứ nhìn chăm chăm vào cổ áo để mở của hắn… Nếu không phải là đàn ông, nhất định hắn sẽ nói “Tâm sự tình cảm trước không được sao?
Cô không thấy là tôi cũng có tâm hồn à?” Tô nhìn vẻ mặt ảo não của hắn, rồi ghé vào tai hắn nói nhỏ “Hộp đêm mới tuyển vài anh chàng trông cũng được lắm ” “Anh chàng?” Vì quá ngạc nhiên nên hắn nói hơi to.
Khi nhận ra là bọn đàn em đang nhìn mình với ánh mắt khác thường, hắn liền đánh vào đầu Tô “Biến đi Mắt mày thế nào mà lại bảo tao thích đàn ông hả?” Tô xoa xoa đầu ngồi sang một bên, lơ mơ nhìn mọi người, vẻ mặt như đang muốn nói “Anh không thích ông, chả lẽ thích phụ nữ?” Đến chiều tối, An Dĩ Phong thực sự không chịu nổi ánh đèn màu trong hộp đêm, hắn lái xe về nhà.
Vừa bước xuống xe, hắn bất ngờ gặp lại cô gái buổi trưa đã chạy đuổi theo hắn mấy con phố liền.
Tay trái cô đang kéo một va li rất to, tay phải xách một chiếc túi du lịch, trên lưng còn đeo một cái ba lô to hơn cả lưng, trông thật tội nghiệp… Lúc hắn định thể hiện sự “ga lăng” để cảm ơn cô vì “hành động vĩ đại” đuổi theo hắn qua năm con phố lúc ban trưa thì một thằng bé chừng mười ba, mười bốn tuổi chạy đến, nhanh như cắt móc ví tiền trong túi của cô rồi cắm cổ bỏ chạy.
Cô sững người một giây, không hoảng hốt như những cô gái khác, cũng không la lối mà vứt đống đồ xuống đất rồi đuổi theo.
Cô chạy nhanh như sóc, chưa đầy hai trăm bước đã tóm được thằng bé kia.
“Này…” Cô vừa thở hỗn hển vừa lấy tay quệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Cậu bao nhiêu tuổi?” An Dĩ Phong nghe thấy vậy liền bật cười, câu hỏi thật đáng yêụ “Bỏ tay ra ” Thằng bé cố gắng thoát ra, nhưng cố đến mấy cũng không thoát được.
Nó đành vứt ví tiền xuống đất, khó chịu quát lên “Trả đấy ” “Bé tí tuổi thế mà đã dám cướp đồ của người khác, đi cùng tôi đến đồn cảnh sát…” Thằng bé tròn xoe mắt sợ hãi, vội quỳ xuống đất, giọng đáng thương “Em mới mười một tuổi, mẹ em bị bệnh, em muốn mua thuốc cho mẹ.