Chương 11
muốn sống cuộc sống phải giết người và bị người ta giết.
Nhưng nếu bây giờ thoát ra, hắn thật có lỗi với anh cả Lôi, càng có lỗi hơn với An Dĩ Phong… Hắn dùng đầu ngón tay dập tắt điếu thuốc, cơn bỏng rát từ đầu ngón tay lan ra khắp người, rồi ngưng tụ nơi ngực hắn.
Chỉ có sự đau đớn thể xác mới giúp hắn tỉnh táo.
“Giúp anh cả Lôi trừ bỏ Hoắc Đông xong, anh sẽ rút khỏi gới giang hồ.” An Dĩ Phong gật gật đầu… Từ đó về sau, không bao giờ thấy hắn mặc quần áo màu trắng nữa, tất cả những thứ hắn dùng đều màu đen.
Màu đen u ám ………..
Đúng như An Dĩ Phong tính toán, với dã tâm rất lớn của mình, ông trùm Lôi đã nhanh chóng châm ngòi cuộc chiến đẫm máu trong giới xã hội đen.
Qua mấy lần giao chiến ác liệt, cả quân của ông trùm Lôi và Hoắc Đông đều bị thiệt hại nặng nề, huynh đệ thương vong thê thảm.
Để bảo toàn lực lượng, ông trùm Lôi đành chọn cách “hoạt động ngầm”, cử An Dĩ Phong đi thực hiện việc ám sát.
Nào ngờ có kẻ tiết lộ thông tin, Hoắc Đông đã nhanh chóng biết được và bỏ trốn, lại còn phái rất nhiều người truy sát An Dĩ Phong.
Bề ngoài, giới giang hồ có vẻ như sóng yên biển lặng, nhưng kỳ thực bên trong lại có những đợt sóng ngầm điên cuồng chảy xiết, có thể nhấn chìm con người bất cứ lúc nào… Một buổi sáng sớm, An Dĩ Phong vẫn đang trốn trong nhà kho bỗng nhận được điện thoại.
Là Hàn Trạc Thần gọi, giọng gấp gáp.
“Phong, mau đưa người đến tầng hầm tòa nhà B số 130 phố Miên Đức…” An Dĩ Phong còn chưa kịp hỏi thêm gì thì Hàn Trạc Thần đã tắt máy.
An Dĩ Phong nhíu mày nhìn một tên đàn em của Hàn Trạc Thần, hỏi “Mày có biết chuyện gì không?” “Em cũng không rõ lắm.
Tối qua em thấy anh Thần cứu một cô bé học sinh bị ức hiếp ở cửa hộp đêm, rồi anh Thần đưa cô bé ấy về trường…” “Cô bé?” An Dĩ Phong càng ngạc nhiên.
Từ trước tới giờ, Hàn Trạc Thần không thích dây dưa đến phụ nữ, tại sao đang ở thời điểm có thể bị giết bất cứ lúc nào như thế này hắn lại một mình qua đêm với một cô gái, trừ phi… An Dĩ Phong linh cảm là có chuyện, hắn không có thời gian triệu tập đàn em, lập tức mang theo mấy tên bảo vệ hắn, chạy đến tầng hầm Hàn Trạc Thần đã nói.
Hắn vĩnh viễn không bao giờ quên cảnh tượng nhìn thấy khi cùng bọn đàn em bí mật xông vào nơi trú ẩn ẩm ướt của Hoắc Đông.
Ở đó có khoảng mười mấy người, một cô gái mặc áo đồng phục trắng tinh nằm trên vũng máu, cơ thể đẹp đẽ của cô ta đã cứng lại, mắt vẫn mở to.
Còn Hàn Trạc Thần nằm co rúm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nửa người phía trên bê bết máụ Trên mặt đất, ngoài sợi dây thừng và một chiếc dùi cui đã gãy còn có một ống kim tiêm, vết máu chưa kịp khô… Hoắc Đông túm tóc hắn, lớn tiếng quát “Nói, An Dĩ Phong đang ở đâu?” “Tao không biết…” Hàn Trạc Thần nói không thành tiếng, động mạnh ở cổ nổi lên xanh tím, rõ ràng bọn chúng đã tiêm quá nhiều thuốc kích thích.
“Mẹ kiếp, tiêm cho nó một liều nữa.
Tao không tin là nó không chịu nói ra.” An Dĩ Phong điên cuồng lao vào.
Trong cơn phẫn nộ, từng tên ngã xuống trước mũi súng của hắn, từng mạng sống kết thúc giữa những vũng máu đỏ tươi, lý trí của hắn bị nỗi hận thù tột độ làm