Chương 8
nam tính như làn sóng nóng hổi khiến cô choáng váng, Lý Đài chống lên vòng eo thon chắc nâng mặt lên, từ từ đong đưa eo hông, chậm rãi nuốt lấy anh.
Cô vẫn nheo mắt nhìn chằm chằm Chử Huy, nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh dần dần ửng hồng, nhìn đôi mày sắc lạnh nheo lại, nhìn gân xanh nổi lên trên cổ anh vì cô co thắt lối đi.
Chử Huy cũng không bận tâm mà đối mặt với cô, ánh mắt không khác mấy so với lúc được mọi người vây quanh trước đó, nhưng phản ứng cơ thể lại khác xa.
Bàn tay lớn vuốt ve từ vai xuống dưới, lòng bàn tay ôm lấy hai vú đang đung đưa, đầu ngón tay nghịch ngợm đùa giỡn nhũ hoa, rồi nắm lấy vòng eo mỏng manh để xương mu hai người cọ vào nhaụ Anh giơ tay vỗ mấy cái lên mông, Lý Đài còn đang run rẩy đã bị anh đè xuống mạnh mẽ đẩy vào mấy cái, đầu nấm thô to nặng nề đục vào thành trong, hơi thở nghẹn lại, Lý Đài lập tức lại khóc òa lên.
Nhưng lần này nước mắt chỉ đổi lại được sự chế giễu, “Tôi tưởng em có bản lĩnh lớn cỡ nào.” Lý Đài bị đè trên giường, banh rộng đùi mà va chạm, anh đứng bên mép giường nhấc eo tiến vào từ phía saụ Tiếng rên rỉ trở nên khàn đặc yếu ớt, áo mưa đã mở 2 gói.
Trần nhà từ rung lắc dữ dội đến méo mó biến dạng, cuối cùng cùng với thời gian hóa thành một mớ hỗn độn.
Sau một lúc lâu, ý thức bị va đập rải rác dần dần quay về, Lý Đài nhẹ nhàng xoay người cảm nhận một chút, phía dưới chỉ hơi khó chịu, có lẽ không bị thương.
Chử Huy dựa vào đầu giường hút thuốc thấy cô tỉnh, thuận miệng hỏi “Trương Hạo Linh sắp ra tù rồi phải không?” “Ừ, tháng saụ” “Ngày mấy?” “Ngày 23.” “Nhớ rõ ghê.” Lý Đài đã lấy lại sức, co mình trong chăn không đáp lại, tối nay Chử Huy rõ ràng không bình thường.
“Bên đó nói tình trạng của anh ta không tệ.
Biểu hiện tốt, thân thể cũng ổn.” Lý Đài liếc trộm anh, nhẹ giọng nói “Cảm ơn anh.” Sau đó, Chử Huy lại hỏi một câu hôm nay cô đã bị hỏi một lần “Anh ta ra tù thì hai người sẽ kết hôn sao?” Dù anh hỏi vì lý do gì, Lý Đài cũng không muốn nằm trên giường anh bàn chuyện này, nên cô lại chọn im lặng.
Chử Huy cũng không thực sự muốn nghe câu trả lời, hút xong điếu thuốc cuối cùng, anh xuống giường đi thẳng vào phòng tắm.
Nằm thêm một lúc nữa, Lý Đài ngồi dậy, giống như mọi lần trước đó, cô dọn dẹp phòng ngủ, vệ sinh cá nhân, mặc quần áo rồi lấy đồ, nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.
Bên ngoài mưa đã bắt đầu rơi, mưa không lớn, nhưng gió rất to.
May mà Lý Đài kịp bắt chuyến xe buýt cuối cùng.
Từ Cảnh Viên về quầy tạp hóa không xa, xe buýt đi đi dừng dừng tầm nửa tiếng thì tới nơi, chỉ cần đi bộ đoạn đường trước và sau khi lên xe thôi, quần áo Lý Đài đã bị mưa làm ướt gần hết.
Về đến nhà cô không vội thay quần áo mà kiểm tra cửa sổ một lượt từ trên xuống dưới.
Cửa sổ cũ kỹ lâu năm vẫn không thể chống chọi nổi cơn mưa lớn triền miên này cửa sổ sau tầng một có hơi bị dột.
May là không nghiêm trọng, cô dời hàng hóa xung quanh ra, tìm miếng vải tạm thời chặn lại.
Lý Đài ngồi sau quầy thu ngân đảo mắt nhìn quanh.
Quầy tạp hóa nằm ở cổng bên cạnh một khu chung cư cũ, là một tòa nhà nhỏ cũ