Chương 6
do dự, cô nhanh chóng xúc xong bát cơm rồi vội vàng xin về, quay về nhà thay bộ quần áo còn chưa khô hẳn, rồi lại vội vã đến địa chỉ trong tin nhắn.
Dừng xe trước cửa một nhà hàng trông rất cổ điển, Lý Đài lấy điện thoại ra xác nhận lại nội dung tin nhắn một lần nữa.
Đây là lần đầu tiên cô nhận được tin nhắn của Chử Huy vào lúc 6 giờ 30 tối, địa điểm cũng không phải căn hộ hay khách sạn quen thuộc, nhưng số điện thoại chắc chắn là của anh không sai.
Còn vài phút nữa mới đến giờ hẹn, trong tin nhắn cũng không ghi tên phòng riêng hay số bàn cụ thể, Lý Đài thận trọng chọn đứng đợi một lúc ở cửa nhà hàng xem trước tình hình đã.
Cô đứng chưa được mấy phút đã có một nhóm người ồn ào đi ra ngoài, 7, 8 người cả nam lẫn nữ, trông tuổi tác đều không nhỏ, khiến Chử Huy đang bị vây ở giữa trông càng cao lớn và trẻ trung.
Anh mặc bộ vest tối màu ôm sát người ngay ngắn, không một nếp nhăn.
Ngũ quan sắc bén, dáng người cao ráo, cho dù được nhiều người nịnh bợ như vậy cũng không có chút biểu cảm nào, sắc mặt còn rất trắng, không giống vừa kết thúc bữa tiệc, mà như mới từ một hội trường nghiêm túc nào đó bước ra, trông rất khó tiếp cận.
Với sự hiểu biết nông cạn của Lý Đài về Chử Huy, anh hẳn là đã uống khá nhiều rượụ Siết chặt điện thoại, Lý Đài lùi thêm vài bước sang một bên, cúi đầu giả vờ là người qua đường.
Mọi người càng lúc càng ồn ào, Chử Huy có hơi mất kiên nhẫn, không nói một lời nhíu mày quay đầu nhìn thẳng về phía Lý Đài.
Thư ký hiểu ý, chạy đến bên cạnh Lý Đài nói nhỏ “Cô Lý, Chử cục uống say rồi, cô qua đỡ một chút đi.” Nói rồi thư ký cúi đầu bước qua, cũng không thấy cô đưa tay ra, cứ đứng ở đó như một khúc gỗ vậy.
Một ông anh từ nãy đã rất kích động, tiếng nói cũng lớn, xúc động bước lên muốn ôm vai Chử Huy, Lý Đài đứng bên cạnh bị đẩy lùi lại một bước, Chử Huy cũng thuận thế lùi nửa bước tránh ra, rồi như không đứng vững mà giơ tay chống lấy cánh tay Lý Đài.
Lý Đài vô tình bị cuốn vào trung tâm đám đông vẫn cứ luôn cúi đầu, không để ý đến ai cũng chẳng nhìn ai.
Mới đứng chưa đầy một phút, vì Chử Huy cứ nắm tay cô không buông, những người có mắt nhìn đã bắt đầu đổ về phía tay Lý Đài, cô không từ chối cũng không tiếp nhận, đúng là một kẻ vô cảm xúc.
Trước khi tình hình trở nên hỗn loạn hơn thì xe đã đến, thư ký đỡ Chử Huy lên ghế phó lái, đưa chìa khóa xe cho Lý Đài rồi để lại một câu “Cô Lý, phiền cô chăm sóc Chử cục, đi đường nhớ chú ý an toàn.” rồi mời những người khác quay lại nhà hàng.
Lý Đài cầm chìa khóa xe ngồi vào ghế lái, trán bắt đầu toát mồ hôi.
Chử Huy liếc nhìn cô một cái, lạnh lùng hỏi “Không có bằng lái?” “Có.” “Không dám lái à?” “Ừm.” “Vậy em ngồi đó đi.” Nói xong anh ngả lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lý Đài vừa nheo mắt trừng khuôn mặt trắng bệch kia qua gương chiếu hậu, vừa cẩn thận khởi động xe.
Từ khi cô lấy bằng lái xong tổng cộng cũng chưa lái xe được mấy lần, không những tay nghề non mà nếu chiếc xe này mà thực sự bị trầy xước, chẳng phải quầy tạp hóa của cô cũng phải đi tong sao?
Tuy lo lắng hồi