Chương 24
tinh ranh xảo quyệt, mối quan hệ còn phức tạp chằng chịt, chỉ riêng hoàn cảnh lớn lên của hai người đã là một trời một vực.
Cha mẹ Lý Đài mất sớm, từ nhỏ gần như đã là trẻ mồ côi, lớn lên không có ai che chở, bị khinh thường nhiều đến mức đếm cũng không xuể, với những thiếu gia được mọi người nâng niu như Chử Huy quả thực là hai thái cực đối lập.
Lời nói mỉa mai của Hứa Hữu Dao với cô thực sự không tính là gì.
“Khác nhau thế nào, em nói thử xem?” Dù có là quả hồng mềm đến đâu, Lý Đài cũng không đến nỗi trả lời loại câu hỏi này, cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm mặt hồ, giả vờ suy nghĩ mà không nói gì.
Chử Huy không hỏi nữa, tiếp tục hút thuốc của mình.
Hút xong một điếu, anh đứng dậy bỏ đi, lần này anh đi rất nhanh, nhanh đến mức Lý Đài gần như không theo kịp.
Phòng họ ở rất lớn, Lý Đài như thường lệ tắm ở phòng tắm cho khách, cô vừa cởi quần áo mở nước, Chử Huy đã mặc áo choàng tắm bước vào.
Lý Đài giật mình, vừa định ra ngoài nhường anh tắm trước lại bị anh nắm lấy cánh tay nói, “Tắm cùng nhaụ” Nếu bỏ qua ánh mắt cứ dán chặt vào người cô, Chử Huy thực sự chỉ như đang tắm thôi.
Trong buồng tắm chật hẹp, sự hiện diện và áp lực từ dáng người cao lớn của Chử Huy đều quá mức mãnh liệt, đừng nói đến ánh mắt không hề che giấu của anh.
Lý Đài bị nhìn chằm chằm đến mức tay chân cầm khăn tắm cứng đờ lại.
Gội sạch bọt, Chử Huy kéo Lý Đài lại rồi nói “Tắm cũng không biết nữa à?
Vậy để anh giúp em tắm.” Đánh bọt xong, Chử Huy thực sự bắt đầu tắm cho Lý Đài.
Động tác tay anh rất nghiêm túc, cũng rất đứng đắn, như một người cha đang tắm cho con gái của mình.
Nhưng ánh mắt thì không.
Chử Huy có xương mày cao, hốc mắt sâu, ánh mắt sắc bén, nhưng trong mắt không có dục vọng, cụ thể là gì, Lý Đài không tài nào hiểu nổi.
Lý Đài hồi nhỏ cũng chưa từng có trải nghiệm tắm chung với ai, đừng nói đến khi trưởng thành, cách tương tác kỳ quái này khiến cô càng lúc càng cảm thấy mình như một quái vật, bị Chử Huy lột trần lật qua lật lại mà nghiên cứụ Cô nâng tay ôm cổ Chử Huy, nhón chân muốn hôn.
“Đứng yên, đừng phát dâm.” Cô nghiến răng nhắm mắt lại, không chống cự nữa.
Sau khi bị đẩy vào hai lần, Lý Đài đều là chưa được bao lâu đã co rúm lại, cơ thể càng lúc càng cứng đờ, Chử Huy đành dùng dây áo choàng tắm trói hai tay cô vào đầu giường.
Anh từ từ vuốt ve cơ thể như bị ép duỗi ra, làn da màu mật ong nhạt như một loại quả nào đó, trong lòng bàn tay anh từng chút chín mọng đỏ ửng, cắn một miếng, Chử Huy thậm chí còn nếm được vị ngọt nồng của thịt quả hòa lẫn ánh nắng.
Bàn tay to lớn nóng hổi mang theo vết chai mỏng, kèm theo cảm giác cọ xát nhẹ, Lý Đài kiểm soát hơi thở chậm hơn bình thường, cô nhắm mắt cố gắng không nghĩ gì cả, nhưng vẫn không kiềm chế được sự run rẩy của cơ thể.
Không thể dễ dàng mở được hai chân khép chặt, Chử Huy nhẹ giọng hỏi “Chân cũng muốn trói luôn à?” Lý Đài tách chân ra, để Chử Huy nhìn ngắm nơi giữa hai khe đùi.
Khi ngón tay chạm vào huyệt nhỏ, cô vẫn không kiềm chế được mà khép chân lại.
“Có thể làm mà không thể nhìn à?” Chử Huy quỳ