Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

về tình hình của anh, nhưng bây giờ, cô đang nghe bạn thân thuở nhỏ của Chử Huy kể chi tiết những hành vi xấu xa của Chử Huy trước năm 10 tuổi.
Cho dù Lâm Diệp Nhiên có kể hay đến đâu, trong lòng Lý Đài vẫn thắc mắc tất cả những điều này rốt cuộc là vì sao?
Bữa tối gần kết thúc, đề tài cũng tạm dừng, Lâm Diệp Nhiên uống một ngụm nước, dịu dàng hỏi “Bây giờ chúng ta tính là bạn rồi nhỉ?” “Tất nhiên, đây là vinh hạnh của em.” Lý Đài ngồi thẳng lưng, chuẩn bị đón nhận lấy trọng điểm.
“Đã là bạn rồi, để lại thông tin liên lạc chắc cũng không quá đáng nhỉ.” Mỗi bước đi của Lâm Diệp Nhiên đều khiến Lý Đài không đỡ nổi.
Lưu xong số điện thoại, Lâm Diệp Nhiên lại nói “Đã là bạn rồi, sau này có chuyện gì cứ tìm tôi, giúp được tôi nhất định sẽ giúp.” Nhìn số điện thoại vừa lưu trong điện thoại, sự nghi ngờ bị kìm nén cả tối biến thành tức giận, Lý Đài thực sự rất ghét trò chơi mèo vờn chuột này.
Những người ở vị trí cao nói chuyện phải quanh co, nhưng bản thân cô chỉ là một người dân bình thường, rốt cuộc có điều gì mà không thể nói thẳng chứ?
Miệng vừa mở ra lại có người lên tiếng trước cô “Trùng hợp thế.” Như thả vào một cốc nước lạnh.
Ngọn lửa giận dữ lập tức hoá thành khói xanh, người cô vẫn lạnh buốt từ đầu đến chân.
Nhân vật chính mà họ bàn luận cả tối từ phía sau tiến lại gần, đang cúi mắt nhìn màn hình điện thoại hiển thị số điện thoại của Lâm Diệp Nhiên của Lý Đài.
Một người ngồi một người đứng, cảm giác mười phần áp lực, đầu ngón tay Lý Đài bắt đầu run rẩy.
Chỉ nhìn thoáng một cái, Chử Huy đã quay đầu nói với Lâm Diệp Nhiên “Cậu cũng đến đây ăn cơm à?” “Ừ, hôm nay tan làm sớm, tiện đường rủ Lý Đài cùng ăn bữa cơm.” Lâm Diệp Nhiên cười thản nhiên, “Chỗ này không giống nơi cậu thích lắm nhỉ, đúng là trùng hợp thật.” Chử Huy bắt lấy trọng điểm mà hỏi “Cùng hướng cũng gọi là tiện đường à?” “Bạn bè gặp mặt, thế nào chẳng là tiện đường.” “Bạn bè?
Từ khi nào hai người thân thiết vậy?” Lâm Diệp Nhiên phớt lờ giọng điệu mỉa mai của anh, vẫn ôn hoà nói “Bây giờ chưa tính là thân lắm, ăn cơm với nhau thêm vài lần nữa là thân thôi.
Cậu cũng đến ăn cơm à?” “Ừ, ăn xong rồi.” “Lại càng trùng hợp, bọn tôi cũng ăn xong rồi, phiền cậu tính luôn phần hoá đơn của bọn tôi được không?” Nhân viên phục vụ nhận lại hoá đơn dù có tò mò đến đâu cũng không dám ở lại thêm một giây, gần như té chạy khỏi đó.
Lâm Diệp Nhiên còn không sợ chết nói với Lý Đài “Đã nói tôi mời em ăn cơm, không ngờ cuối cùng lại để Chử Huy trả tiền, vậy tôi chỉ có thể mời lần sau vậy.” Lý Đài không nói gì, cô ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức.
Ra khỏi nhà hàng, Lý Đài đề nghị mình đi trước, Lâm Diệp Nhiên lịch sự chào tạm biệt cô, Chử Huy vẫn phớt lờ cô nãy giờ có chút không kiên nhẫn mà gật đầụ Lý Đài như trút được gánh nặng, nhanh chóng rời đi.
Sau khi Lý Đài rời đi, Chử Huy và Lâm Diệp Nhiên đều không đi ngay, sau khi châm điếu thuốc, Chử Huy hỏi “Cậu có ý gì?” “Câu này phải là tôi hỏi cậu mới đúng.
Cậu đang làm gì cô ấy vậy?” “Tôi làm gì được, cô ấy vẫn ổn đấy thôi, còn ăn cơm với cậu được mà.” Lâm Diệp Nhiên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡