Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

có kịch hay để xem.
Dù vậy cô vẫn nhắm nghiền mắt, muốn xem thử rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra.
Quả đúng như dự đoán!
Ba phút sau, trước tiên là tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa, tiếp đó là một tiếng “lạch cạch”, cánh cửa đã bị đẩy mở.
Kịch hay, chuẩn bị lên sóng rồi!
________________________________________ Trong đêm đen tĩnh mịch, người đàn ông bước vào hoàn toàn mô phỏng lại dáng vẻ của Cố Nguyên Giai.
Anh ấy lặng lẽ bước vào phòng, nhịp bước vững vàng, hơi thở trầm ổn, thản nhiên nằm xuống bên cạnh Tô Mạt, vòng đôi tay rắn chắc ôm lấy cô.
Nếu bỏ qua chút run rẩy cực kỳ tinh vi thì quả thật chẳng có gì khác biệt.
Hệt như người đàn ông vừa bước ra ngoài kia lại quay trở về vậy.
Thế nhưng Tô Mạt thừa biết, kẻ này hoàn toàn không phải là bạn trai Cố Nguyên Giai của cô.
Hắn ta là ai cơ chứ, là Chu Thần?
Bạch Tử Mộc?
Hay là Trương Tranh?
Bản tính ác liệt trong xương tủy trỗi dậy, Tô Mạt dứt khoát dùng giọng điệu ngái ngủ mơ màng nhỏ giọng ư hử: “Ưm, em ngủ lâu lắm rồi sao?
Sao anh về nhanh thế?” Làm như thể bị ngủ quên mất, đánh mất luôn cả khái niệm thời gian.
Nghe cô cất giọng, cơ thể người đàn ông giật thót, hồi lâu sau mới khàn giọng, ậm ừ đáp: “Ừm, bọn họ đủ người rồi.” Trong màn đêm tăm tối này, đối phương cố tình ép giọng xuống thấp, lại thêm tiếng nước róc rách ngoài cửa sổ che lấp, nghe qua quả thật rất giống giọng của Cố Nguyên Giai.
Nếu Tô Mạt không biết Chu Thần vốn là thành viên câu lạc bộ kịch nói, có tài nhái giọng người khác thì e rằng cô đã bị lừa gạt thật rồi.
Biết được người đến là ai, Tô Mạt càng thả lỏng cơ thể hơn.
Hệt như hoàn toàn không phát giác ra người đang ôm mình không phải là Cố Nguyên Giai, cô khẽ khàng cọ cọ vào người đàn ông, nửa làm nũng nửa càu nhàu: “Eo bị anh húc đau nhức hết cả rồi, xoa bóp cho em đi mà...” Đối phương hơi sững lại rồi bàn tay từ từ trượt xuống eo cô, bắt đầu nắn bóp từng nhịp từng nhịp.
Khoan hãy nói, tay nghề mát xa của kẻ này cũng ra gì phết đấy, khá là dễ chịu!
Người phụ nữ nhỏ bé nép vào lòng người đàn ông, dường như quá mệt mỏi, chẳng mấy chốc lại rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Trông thì vô hại nhưng bộ ngực đẫy đà cùng đôi chân dài nõn nà lại dán sát sạt vào đối phương, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở.
Cộng thêm hương vị ái ân ɖa^ʍ mĩ quẩn quanh trong phòng, tất cả cùng tấu lên một bản nhạc cám dỗ mê hoặc lòng người.
Tầm mười phút sau, thấy trong phòng vẫn chẳng có động tĩnh gì, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa khe khẽ.
Không giống như có người muốn vào, mà giống như đang giục giã điều gì đó.
Ây dà thì ra là hành án có tổ chức cơ đấy!
Xem chừng kẻ bên ngoài đang nóng ruột lắm rồi!
Nghe tiếng gõ cửa, người đàn ông bên cạnh hít một hơi thật sâu, dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Hai tay từ từ trượt xuống dưới, tách rộng đôi chân non nớt, uốn cong đầu gối cô gái lại.
Giữa những tiếng hừ hừ không tỉnh táo của Tô Mạt, sau một hồi nhào nặn vuốt ve, anh ấy đỡ lấy cự vật thô dài, đâm một cú lút cán.
“A...” Bị anh em tốt của bạn trai cắm vào rồi!
Không phải là mộng tưởng ảo giác cũng chẳng phải là phơi mình cho người ta ngắm nghía, mà là bị đâm vào bằng xương bằng t̸h̵ιt̸.
Thứ gậy t̸h̵ιt̸ thuộc về người anh em của bạn trai này cũng thô to dũng mãnh y hệt.
Đường hầm trống trải tức thì bị


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡