Chương 5
tay trẻ con cực kỳ đáng sợ, mỗi một nhát dập đều đâm lút cán, húc vùng bụng phẳng lỳ nhô hẳn lên.
Giữa những nhịp rút ra cắm vào, người ta lờ mờ nhìn thấy lỗ nhỏ đỏ au bên trong lớp t̸h̵ιt̸, cùng mớ mị nhục kiều diễm.
Sự chênh lệch về kích thước này, quả thật chẳng khác nào Người đẹp và Quái thú.
Khung cảnh sắc tình sống động nhường này, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải phát điên.
Ba nam sinh này cũng đều đã từng nếm trải chuyện mây mưa nhưng đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một hoa huyệt đẹp đến vậy, đẹp hơn cả những thước phim AV đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng.
Thêm vào đó, lượng thủy dịch lênh láng chảy tràn dưới đất, hoa huyệt hoàn toàn không vì gậy t̸h̵ιt̸ quá khổ mà trở nên khô rát, ngược lại còn ướt đẫm trơn tuột.
Mỗi lần dập vào đều phun ra bọt trắng xóa, ngay cả tяên thân gậy, tяên đám lông mu của người đàn ông cũng dính đầy mật dịch, “phạch phạch phạch”, y hệt như vừa được vớt từ dưới nước lên.
Bọn họ đều hiểu rõ, một người phụ nữ như thế này, tuyệt đối là cực phẩm trong các cực phẩm.
Cả ba không kìm được mà nghĩ thầm, cái thằng Cố Nguyên Giai này, diễm phúc cũng quá lớn rồi đấy!
Và lúc này, Cố Nguyên Giai - kẻ đang bị ghen tị vì làm tình quá sướng, cộng thêm sự nhiễu loạn của Tô Mạt, hoàn toàn không hề nhận ra cánh cửa phòng sau lưng đã bị đẩy mở.
Anh cũng chẳng hay biết những người anh em tốt của mình đều đang đứng trân trân ở cửa, ngắm nhìn cô bạn gái của mình bị nện trong dáng vẻ trần như nhộng.
Tô Mạt đã nghe thấy động tĩnh từ sớm, trong lòng không hề bất ngờ nhưng ngoài mặt, cô lại nhìn thẳng vào ba người đàn ông ngoài cửa, đồng tử đột ngột mở to, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt, dường như muốn nhắc nhở người đàn ông tяên người mình.
“Nguyên Giai...
Dừng, dừng lại...
Bọn...
Ưm a...
Họ...
A a a...
Về...
Ưm a...” Nhưng câu nói này vỡ vụn từng mảnh, Cố Nguyên Giai hoàn toàn không hiểu, ngược lại còn điên cuồng hơn vì hoa huyệt của Tô Mạt lại một lần nữa siết chặt.
“Mạt Mạt, ưm hừm...
Khít quá...
Anh không dừng lại được...
Sắp...
Sắp bắռ cho em rồi...
Sẽ bắռ cho em trước khi bọn nó về!” Cứ ngỡ bạn gái đang lo lắng đám bạn cùng phòng sẽ về, Cố Nguyên Giai không những không dừng lại, mà còn tăng thêm tốc độ.
Cự vật cứng như bàn ủi nung đỏ điên cuồng phi nước đại trong đường hầm, thế như chẻ tre, mỗi một nhát đều thúc chạm tới tận sâu hoa tâm, húc ngày một dữ dội, đâm ngày một sâu hoắm.
Đến mức người nằm dưới hoàn toàn chẳng thể thốt lên nổi một câu hoàn chỉnh.
Không thể nhắc nhở bạn trai, lại chẳng thể chống đỡ nổi cú bứt tốc của người đàn ông, trong tầm nhìn của ba người còn lại, cô gái đột ngột rúc vào lòng người đàn ông.
Thế nhưng cái chân thon dài trắng ngần kia, vì bị căng quá cỡ, run rẩy mãi mà chẳng thể khép lại được, hoa huyệt co bóp dữ dội đến mức cực hạn.
Giữa hàng trăm lần bứt tốc dập điên cuồng, đột nhiên cơ thể cô gái co giật.
Thân hình yêu kiều cứng đờ, nụ hoa màu phấn hồng run lên bần bật.
Từ chiếc miệng nhỏ nhắn ấy, một dòng nước ấm nóng trong vắt bắռ ra xối xả.
Bọt nước bắռ tung tóe dưới ánh nắng ban trưa, vẽ nên một đường parabol hoàn mỹ, thậm chí còn văng cả lên người ba nam sinh kia.
Đây là triều xuy?
Không phải là diễn xuất như trong AV, mà là chân thật hiển hiện ngay trước mắt.
Hệt như một đóa hoa đẫm sương mai đang bung nở, vừa xinh đẹp