Chương 3
ngày càng tồi tệ và cuối cùng cũng bùng nổ.
Chiều hôm đó, Tô Mạt và Cố Nguyên Giai hẹn nhau đi ăn.
Vì sinh viên quốc phòng phải kiểm tra thể lực, Cố Nguyên Giai không nỡ để bạn gái phải chờ đợi dưới cái nắng chói chang, liền bảo Tô Mạt đến ký túc xá đợi mình trước.
Đây là lần đầu tiên Tô Mạt bước chân vào ký túc xá nam, lại còn là ký túc xá của một đám sinh viên quốc phòng.
Căn phòng không quá bừa bộn, dù sao thì cũng có huấn luyện viên kiểm tra nội vụ nhưng suy cho cùng vẫn là một đám con trai, trong góc phòng vẫn giấu vài bộ quần áo chưa kịp giặt, thoang thoảng mùi mồ hôi phả vào mặt.
Khoảnh khắc đó, Tô Mạt thế mà lại chẳng hề cảm thấy khó ngửi, chỉ thấy cổ họng hơi khô ngứa, cơ thể bắt đầu nóng rực lên.
Cô bật điều hòa, cởi bớt cúc áo, thế nhưng vẫn vô ích.
Đặc biệt là khi nhìn thấy đủ loại quần lót nam phơi ngoài ban công, nơi tư mật lại càng không kìm được mà run rẩy.
Cô muốn làm tình, muốn làm tình đến phát điên, ai cũng được, chỉ cần dùng thứ đồ dưới thân đó đâm phập vào hoa huyệt của cô là được!
Dục vọng của cơ thể ập đến mãnh liệt nhường này, Tô Mạt phải dồn một sức lực khổng lồ mới có thể kiềm chế bản thân, không bước ra khỏi cửa, vớ đại một người đàn ông nào đó để làm tình.
Cố Nguyên Giai là người đầu tiên hoàn thành bài kiểm tra thể lực.
Giữa những lời trêu chọc của đám anh em tốt, anh phi như bay về ký túc xá.
Vừa bước vào cửa, đã bị cô bạn gái ôm chầm lấy.
Cơ thể mềm mại của người phụ nữ mang theo giọng mũi nức nở cọ xát vào người anh, bầu ngực đẫy đà cọ xát vào ɭ*ή`g ngực rắn rỏi, đôi bàn tay nhỏ bé kia lại càng đi thẳng vào vấn đề, xé toạc lớp áo rằn ri tяên người anh, nắm trọn lấy cây gậy t̸h̵ιt̸ khổng lồ đang sừng sững dựng đứng rồi cố sức nhét vào dưới thân mình.
“Nguyên Giai...
Em muốn...” Kinh ngạc trước sự táo bạo thẳng thừng của bạn gái hôm nay nhưng vì bận thi cuối kỳ, hai người quả thật đã một tuần chưa gặp mặt, anh cũng nhớ cô muốn phát điên.
Cố Nguyên Giai chẳng nghĩ ngợi nhiều, còn kiên nhẫn ôm cô vào lòng vỗ về an ủi: “Mạt Mạt, nhịn một chút, chúng ta đi nhà nghỉ được không?
Ưm, đừng sờ lung tung...
Chết mất!
Anh cũng muốn, em đúng là một con yêu tinh...” Lời còn chưa dứt, Tô Mạt đã nhào cả người tới trước mặt Cố Nguyên Giai, điên cuồng 𝓁ϊếʍ mút.
Vừa hứng chịu nụ hôn ướt át nồng nàn của bạn gái, Cố Nguyên Giai vừa cố gắng tìm lại chút lý trí của mình, định bụng sẽ đưa Tô Mạt ra ngoài.
Dẫu sao đây cũng là ký túc xá, ai mà biết đám bạn cùng phòng sẽ về lúc nào.
“Không, phải ngay bây giờ...
Làm ngay bây giờ đi...
Cho em đi mà, Nguyên Giai, chỉ, chỉ đâm một cái thôi...
Ngứa quá, cầu xin anh đấy, người tốt ơi...” Cuối cùng không kìm nén nổi nữa, Cố Nguyên Giai ôm lấy Tô Mạt, vén váy người phụ nữ lên, gạt phăng chiếc quần lót ướt sũng, đỡ lấy cây hàng khủng, đâm một cú lút cán.
Cả hai cùng bật ra tiếng thở dài thỏa mãn.
Nhưng một cái hoa huyệt cực phẩm nhường này, một khi đã đâm vào thì sao có thể dừng lại được nữa.
Hoa huyệt chật hẹp ôm trọn lấy gậy t̸h̵ιt̸ từ mọi phía, vách t̸h̵ιt̸ dán chặt vào thân gậy, mị nhục bám riết lấy nó, quấn quýt hút mút chết đi sống lại, xuân thủy dạt dào đủ để dìm chết người.
Đây chính là cô bạn gái mà anh ngày nhớ đêm mong, thuộc về riêng anh!
Cố