Chương 6
diễn viên đang xấu hổ không thôi, trong lòng cười trộm càng lớn.
Rõ ràng, một cái là hoa rơi cố ý, một cái là dòng chảy vô tình nga "Cận tiên sinh, anh có bạn gái không?" Chính là nữ diễn viên gặp may còn chưa hưởng qua cảm giác bị cự tuyệt, chưa từ bỏ ý định hướng trên người này kề dựa vào, tiếp tục trêu chọc.
"Không có." Cận Thừa tạm dừng một chút, ánh mắt cố ý vô tình quét về phía người nào đó đang ăn vô cùng vui vẻ, bên môi gợi lên một chút bí hiểm,"Nhưng, tôi đã có người trong lòng." Nữ diễn viên đột nhiên giống bong bóng cao su bị kim đâm xì hơi, ngượng ngùng im lặng được vài phút, rất nhanh liền quyết định dời đi chiến trường, đối với Quan Dạ Kì vui vẻ thoải mái bên cạnh liếc mắt đưa tình, hai cô gái khác cũng không cam yếu thế, đối chọi nhau, khí thể bừng bừng.
Đương nhiên, Mặc Khải Tuyền cũng thực sự lắng tai nghe thấy câu nói kia.
Có người trong lòng?
Có người trong lòng còn đến loại địa phương này lêu lổng?
Không biết xấu hổ, cứ mãi nhìn chằm chằm vào cô, loại sinh vật tên đàn ông này, vẫn là không thể chỉ nhìn bề ngoài Đột nhiên giống như đã mất đi khẩu vị, Mặc Khải Tuyền đối với vị Cận tiên sinh bề ngoài thoạt nhìn khiêm tốn cẩn thận, giống như quang minh quân tử này mất đi một chút lòng hiếu kỳ vốn có, không bao giờ thèm liếc mắt nhìn anh thêm lần nào nữa.
☆☆☆ Rạng sáng, một đám người vẫn chưa thõa mãn rời khỏi "Giấc Mơ Newyork".
"Không phải cậu coi trọng cô gái tên Bonnie chứ?" Quan Dạ Kì mang theo ba phần men say, cười hỏi đứng ở bên cạnh nam tử cao lớn.
Cận Thừa cười nhẹ, không trả lời, ngược lại mỉa mai "Cậu muốn quản tôi sao?
Trước đem chuyện của cậu quản cho tốt đi " "Không thừa nhận?
Cả đêm cậu chỉ mãi nhìn chằm chằm vào người ta, ngay cả Anna đều không để ý, không phải coi trọng người ta là cái gì?
Nhưng nói thật......" Quan Dạ Kì như có chút đăm chiêu vuốt cằm nói "Cô Bonnie này, thật đúng là tiểu mỹ nhân khó gặp." "Trên đời này tiểu mỹ nhân rất nhiềụ" Cận Thừa đem hai tay đút vào túi quần, không nóng không lạnh nhắc nhở,"Những bạn gái hiện tại và trước đây của cậu không phải đều là mỹ nhân sao?" "Đó là đương nhiên." Quan Dạ Kì nhếch miệng, cười gượng hai tiếng "Trước kia tớ nghĩ rằng, những cô gái trong 『 Giấc Mơ New York 』, không phải háo sắc thì chính là ngu ngốc, nhưng cô gái tên Bonnie này là ngoại lệ, ngàn vạn lần đừng bị vẻ bề ngoài của cô ấy lừa, cô ấy tuyệt đối không phải cái bình hoa, và công phu giả ngây ngô của cô ấy là đệ nhất đó." "Giả ngây ngô?" Nghe qua giống như là chuyện mà cô gái kia thông minh sẽ làm.
"Đúng vậy, giả vờ hay đến mức ngay cả tôi suýt nữa cũng nhìn nhầm, về sau mới phát hiện cô ấy không phải tầm thường mà là một tiểu yêu tinh." Từ nay không dám trêu chọc.
"Thì ra cậu thích loại con gái háo sắc?" Cận Thừa chế nhạo.
"Con gái thông minh quá sẽ làm người ta mệt tâm, con gái ngu xuẩn thì lại làm đầu óc người ta mệt mỏi." Luôn luôn hoa tâm lại lạm tình như Quan Dạ Kì lại có thể nói ra câu nói đây triết lý như thế thực làm Cận Thừa nhìn với cặp mắt khác xưa, anh không khỏi cười rộ lên,"Nếu ăn không tiêu, vậy đừng trêu chọc lung tung là được." "Thôi đi, tớ lo lắng cho cậu trêu chọc lung tung thôi, chưa bao giờ lưu luyến thanh sắc như cậu lại bỗng dưng phá lệ