Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

sẽ không bao giờ tiết kiệm mà ăn thoải mái.
Bà liếc thấy Triệu Bảo Châu cứ cúi đầu xới cơm không ăn được mấy miếng lại lẩm bẩm "Con xem người con toàn mùi chua rồi kìa.
Ăn xong rồi mau đi tắm đi." Triệu Bảo Châu đang mải suy nghĩ, nghe bà nói thế thì giật mình, run cả tay.
Vương Quế Hoa thấy thế càng gai mắt hơn "Đồ đần này, không biết sao hồi đó Kiến Hà lại ưng con." Triệu Bảo Châu im lặng không nói gì.
Mẹ chồng luôn khó chịu với cô mà cô thì không thể cãi lại.
Cô hít hít mũi, bấy giờ mới ngửi thấy mùi bùn đất trên người mình.
Thảo nào anh chồng lại bảo cô đi tắm, chắc là anh thấy hôi.
Triệu Bảo Châu ngượng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
"Con cúi đầu làm gì?" Hàn Kiến Hoằng chen vào gắp cho Vương Quế Hoa một cái đùi gà "Mẹ, ăn đùi gà đi." "Ngoan, ngoan lắm.
Vẫn là con trai ngoan nhất." Vương Quế Hoa vui vẻ, cảm thấy Hàn Kiến Hoằng rất hiếu thảo.
Bà không nhịn được kể về chuyện người dân trong thôn ngưỡng mộ mình có một người con trai kiếm tiền giỏi thế nào rồi lại hỏi anh chuyện làm ăn ở bên ngoài nên không còn dư hơi sức để nói thêm về Triệu Bảo Châu nữa.
Bữa cơm này, hai mẹ con Vương Quế Hoa ăn rất vui vẻ.
Nhưng Triệu Bảo Châu lại chẳng thấy ngon miệng.
Cô lấy cớ đã ăn no để chạy đi đun nước nóng tắm, gột rửa mùi bùn đất trên người.
Vương Quế Hoa ăn xong nhìn thấy lại lải nhải "Tắm rửa thôi cũng phải đun nước nóng, tưởng mình là tiểu thư thân thể quý giá hay gì.
Chỉ biết phí củi." Mặt Triệu Bảo Châu nóng bừng vì xấu hổ, cô lúng túng xách xô nước nóng "Mẹ, hai hôm nữa rảnh rỗi con sẽ lên núi nhặt củi." Vương Quế Hoa hừ một tiếng.
Bà thích lải nhải nhưng đôi khi cũng khá hài lòng với Triệu Bảo Châụ Cô là người nhanh nhẹn, có thể lo hết việc nhà.
Khi hai người con trai không có ở nhà thì một tay Triệu Bảo Châu chăm sóc cho bà.
Bà vào nhà lấy một thứ đồ rồi nói với Triệu Bảo Châu "Mẹ đến nhà thím Trần ngồi chơi, bàn chuyện cưới xin của Minh Vượng.
Con ở nhà trông coi cẩn thận, nhớ dọn dẹp bàn ghế, cũng đừng quên chuyện với Kiến Hoằng." Triệu Bảo Châu đang ở trong phòng, nghe thấy nhưng không đáp lại.
Đợi tiếng lẩm bẩm của Vương Quế Hoa đi xa dần, biết bà đã đi rồi cô mới cởi quần áo lau người.
Căn nhà là do Hàn Kiến Hoằng bỏ tiền ra xây, Vương Quế Hoa và Hàn Kiến Hà tự mình thiết kế, không làm chỗ tắm rửa riêng nên Triệu Bảo Châu thường tắm trong phòng ngủ.
Triệu Bảo Châu tắm xong, nghe thấy bên ngoài yên tĩnh, hình như Hàn Kiến Hoằng cũng không có ở nhà.
Cô ngồi trên giường lau tóc một lúc rồi mới đi vào bếp dọn dẹp.
Cô phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ trước khi Vương Quế Hoa về, bằng không lại bị mắng.
Thế nhưng, khi cô vừa vào bếp thì ngớ người ra, không ngờ Hàn Kiến Hoằng đang ở trong bếp, đồ ăn trên bàn cũng được dọn dẹp hết rồi.
Triệu Bảo Châu vừa nhìn thấy anh lại thấy xấu hổ "A..
Anh cả." Hàn Kiến Hoằng nhìn cô từ đầu đến chân rồi nheo mắt "Lại đây." Triệu Bảo Châu sững người.
Ánh mắt Hàn Kiến Hoằng vẫn lạnh lùng.
Triệu Bảo Châu hiểu, vừa rồi anh đang ra lệnh chứ không phải hỏi ý kiến của cô.
Cô căng thẳng nắm chặt tay, từ từ bước tới, lưỡi như thắt nút "Có..
có chuyện gì vậy?" Hàn Kiến Hoằng duỗi ngón trỏ về phía cô "Ngậm lấy." Triệu Bảo Châu ngạc nhiên không nói nên lời,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡