Chương 5
ánh sáng xanh nhàn nhạt phát ra từ màn hình máy tính.
Giữa không gian tĩnh lặng, hắn đột nhiên nhớ tới khi Trì Dao đứng bên cạnh Trương Nhất Minh.
Bọn họ đi rồi, tin đồn về mối quan hệ giữa hai người trên sân bóng vẫn chưa dừng lại.
Mọi người đều rất tò mò không biết Trương Nhất Minh tìm được bạn gái từ khi nào.
Giang Diễm nghe thấy, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu, hắn phản bác “Không phải.” “ Cái gì không phải?” “ Không phải bạn gái.” “ Sao cậu biết?” “ Tôi không mù.” “……” Đúng vậy, hai người họ vừa nhìn qua là thấy không thân thiết, cho dù đi cùng một chỗ, cảm giác khi ở chung cũng lộ ra một chút xa cách tế nhị.
Nhưng hắn vẫn khó chịụ Trời vào thu, cô lại mặc rất ít, bên ngoài váy hai dây chỉ khoác thêm một chiếc áo dệt kim hở cổ mỏng manh.
Tất cả là vì chuẩn bị đi hẹn hò à?
Sao cô cùng Trương Nhất Minh lại quen biết nhau?
Giang Diễm nghĩ lại số lần ít ỏi mà hai người bọn họ gặp nhau, trùng hợp đều vào tầm cô đi làm.
Cô dường như chưa từng mặc váy, lúc nào cũng mặc quần dài cùng áo chống nắng, cả người võ trang đầy đủ, giống như sợ bản thân ra ngoài sẽ bị cháy nắng.
Cho nên cô vì Trương Nhất Minh nên mới mặc váy.
Chất váy tơ lụa mềm mại, thiết kế với nhiều nếp gấp tạo cảm giác bồng bềnh, các lớp đan xen trông khá phức tạp nhưng khả năng che chắn lại không tốt.
Khi cô cúi xuống, cảnh đẹp trước ngực hoàn toàn bại lộ.
Thật ra lúc ấy hắn cũng không thấy rõ ràng.
Tóc của cô vừa dài vừa nhiều, rũ trước ngực nên che đi nhiều chỗ.
Nhưng hắn vẫn không kìm được suy nghĩ miên man bất định.
Giang Diễm rũ mắt, nhìn về phía giữa hai chân mình.
Hắn cứng Thứ hai Trì Dao thức dậy muộn.
Cô không kịp nướng bánh mì, tóc cũng không buộc liền vội vàng đi làm.
Như mọi ngày, cô lại gặp Giang Diễm.
Lần này lại có vài sự khác biệt rất nhỏ so với vài lần trước, đấy là khi Trì Dao ra khỏi cửa vừa lúc thang máy đang sắp khép lại.
Cô nhất thời thất thanh, tự dưng quên mất phải làm gì.
Mắt thấy Giang Diễm sắp biến mất trước mặt mình, cửa lại được mở ra.
Trì Dao thở phào, tầng lầu nơi cô ở hơi cao, đi lên đi xuống e là phải mất vài phút, cô ngước mắt nhìn người bên trong một cái, lên tiếng "Cảm ơn." Đây xem như là lần đầu tiên hai người tiếp xúc gần như vậy.
Trì Dao vẫn còn nhớ lần gặp mặt hôm trước trên sân bóng rổ, cách một khoảng khá xa nhưng cô vẫn mơ hồ cảm thấy khí chất lạnh lùng toát ra từ chàng trai này.
Bây giờ nhìn gần mới phát hiện khuôn mặt hắn không lớn, các đường nét nhỏ gọn vừa phải, lộ ra nét trẻ con, lông mày và mắt sắc nét nhưng lại vô cùng hài hòa.
Hắn hình như ừ một tiếng đáp lại, cô nghe không rõ, cũng không biết hắn có trả lời thật hay không nên đành phải thu hồi tầm mắt, đứng yên ở một bên.
Không ngờ tới hắn đột nhiên mở miệng nói " Hôm nay cô dậy muộn." "......" Trì Dao sững sờ.
Khi mới đến bệnh viện, các thực tập sinh đều cho rằng cô rất cao ngạo, cằm khẽ nâng, sống lưng thẳng như khảm thép, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng mang vẻ lãnh đạm, xa cách.
Có một khoảng thời gian, bọn họ còn không biết phải bắt chuyện với cô như thế nào.
Chính xác mà nói, mỗi một người mới vừa quen hoặc