Chương 4
hoặc bị tịch thu hoặc là phải bán rẻ cho người khác, tại sao không bán cho tôi?
Tôi giúp cô trả hết nợ, cho cô một khoản tiền, cô muốn mua nhà ở đâu cũng được." "Vì sao anh...
làm vậy?" Chỉ vì Trần Phong là trợ lý đắc lực của anh?
Xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo nên giúp đỡ một quả phụ gặp cảnh khốn cùng?
"Cô suy nghĩ đề nghị của tôi đi." Anh không trả lời thẳng vấn đề này, mà lấy ra một tấm danh thiếp đưa tới trước mặt cô "Nghĩ kỹ rồi liên lạc với tôi." "Tôi còn có việc, đi trước một bước, cô Uông từ từ dùng." Uông Thanh Huyền không đồng ý bán nhà, trái lại hai ông bà Trần lại khuyên cô bán đi, nhất là sau khi nghe đề nghị của Đàm Kiến Văn.
"Hai chúng ta bây giờ cũng đã về hưu rồi, nếu cần trả nợ mua nhà cố chút cũng có thể..." Ba Trần còn chưa nói xong thì đã bị Uông Thành Huyền cắt ngang "Ba, ba đừng nói nữa, đó là tiền dưỡng lão của ba mẹ, con không thể động vào." "Con nói xem, con một người phụ nữ mất chồng, không có một công việc ổn định, khoản vay mua nhà này con trả thế nào đây." Mẹ Trần thật lòng thương người con dâu này, hiện tại con trai đi rồi, nói câu không dễ nghe, về sau ông bà nhờ cậy cả vào con dâu lo ma chay, tất nhiên phải nghĩ nhiều cho cô một chút.
Trước kia lúc Trần Phong còn sống, cô thỉnh thoảng mới tới lớp dạy đàn, không nhận nhiều học sinh, hoàn toàn chỉ là thỏa mãn hứng thú, giết thời gian.
Dựa vào cô trả nợ mua nhà, nuôi gia đình, thật sự không thể.
Buổi tối cô ngủ chỗ Chu Duẫn, nhìn vẻ do dự lo lắng của cô, cô ấy cũng nói ra ý nghĩ của mình "Ông chủ của Trần Phong cũng coi như có lương tâm, tuy rằng tai nạn xe xảy ra vì anh ta nhưng anh ta không nói thì sao mọi người biết được.
Anh ta có thể chủ động gánh vác trách nhiệm, còn bồi thường nhiều tiền như vậy, cũng coi như có thành ý." Người ở bên cạnh ai cũng khuyên bán nhà, cuối cùng Uông Thanh Huyền cũng thuyết phục chính mình, vì thế hẹn Đàm Kiến Văn sáng thứ sáu làm thủ tục chuyển nhượng.
Hai ngày rảnh rỗi, cô một mình đóng gói thu dọn đồ đạc, quét dọn vệ sinh một lần.
Khi gỡ ảnh cưới xuống lại khóc lớn một lúc, hơn mười mấy khung ảnh to nhỏ bị đặt bên trong góc khuất, cô thật sự không dám nhớ lại những hồi ức ngọt ngào đã qua.
Có lẽ Đàm Kiến Văn nói đúng, cô ở trong căn nhà này, vĩnh viễn không thoát ra nổi.
Mời người môi giới tới, thủ tục chuyển nhượng chẳng mấy chốc đã làm xong, cô vừa mới ký tên vào thì tin nhắn điện thoại báo rằng tiền đã được chuyển vào tài khoản.
Còn nhiều hơn so với tưởng tượng của cô.
"Tôi đưa cô đi." Hai người cùng vào thang máy, xuống tầng.
"Tiếp theo có tính toán gì?" Trên xe, Đàm Kiến Văn hỏi.
"Tôi còn chưa nghĩ ra, có thể sẽ rời đi một khoảng thời gian." "Cô cần gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào." "Anh Đàm, thật sự thì cái chết của chồng tôi..." Cô muốn hỏi, phải chăng còn có ẩn tình gì khác?
Tuy số lần gặp mặt anh không nhiều lắm nhưng trong ấn tượng của Uông Thanh Huyền anh không hề tốt bụng giống như bây giờ, ngược lại còn kiêu ngạo lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy khó mà gần gũi.
Với tư cách là ông chủ của Trần Phong, khi còn sống cũng không thấy anh có ưu ái đặc biệt