Chương 20
bát tự của con và Trần Giản cho mẹ đấy, mẹ phải đi xem bói." Nghê Cảnh xoa giữa hai lông mày, nói vòng vo một hồi mới đi vào trọng tâm.
Cô khàn giọng nói "Mẹ, con và Trần Giản chia tay rồi." Quả nhiên, Triệu Mỹ Lan ngây người, một lúc lâu sau mới nói "Sao lại thế?" "Không phải lỗi của con, anh ta làm bụng Lâm Uyển to rồi." cô khẽ cười một tiếng, tim như bị kim châm, đau nhói khắp nơi.
"Trần Giản sao lại làm ra loại chuyện này?" Bà gầm lên giận dữ "Không được, mẹ phải tìm cậu ta để lấy lại công bằng " "Mẹ, làm ơn, đừng tìm anh ta." cô dừng lại một chút, rồi nói "Phẩm chất anh ta bại hoại, không có giới hạn, mẹ nên may mắn vì con gái mẹ không bị mù mắt mà gả cho anh ta." An ủi Triệu Mỹ Lan một hồi lâu, bên kia mới bình tĩnh lại.
Bố cô bảo cô về nhà một chuyến, có lẽ sợ cô nghĩ quẩn, một mình không vượt qua được cửa ải này.
Cô từ chối.
Thứ Sáu tuần trước, trước khi tan làm, cô đã gửi bản kế hoạch làm xong cho Vương Minh Phong.
Sáng thứ Hai, khi cuộc họp định kỳ sắp kết thúc, anh ta quả nhiên đề cập đến chuyện này.
Đầu tiên là dành lời khen ngợi cho Nghê Cảnh, sau đó đưa ra chỉ đạo cho các trưởng bộ phận.
Mọi người đều cười đáp lại, duy chỉ có Thành Hùng, trưởng bộ phận Kinh doanh, tỏ vẻ kiêu căng, không muốn chấp nhận chế độ đánh giá mới này.
"Cô muốn người của bộ phận Kinh doanh chúng tôi ngày nào cũng phải về công ty bấm thẻ sao?
Chuyện này không thể nào " Anh ta ném tài liệu kế hoạch trên tay xuống bàn, trừng mắt nhìn Nghê Cảnh.
"Trong tài liệu có viết rồi đấy, có thể không bấm thẻ, chỉ cần viết giấy xin phép ra ngoài là được." Trần Ninh lên tiếng nói giúp cho cô.
"Về bản chất thì có khác gì nhau?
Chúng tôi đâu có rảnh rỗi như vậy, ngày nào cũng chạy ngoài đường, khác hẳn với mấy người ngồi văn phòng " Lời này nói ra nghe không dễ chịu chút nào.
Nghê Cảnh đan tay vào nhau, đặt lên đầu gối, không nói lời nào.
Ánh mắt liếc nhìn Vương Minh Phong một cái, chờ anh ta lên tiếng.
Có lẽ mọi bộ phận Kinh doanh trong công ty đều có một căn bệnh chung như vậy, cảm thấy mình oai phong lẫm liệt, toàn bộ công ty đều sống nhờ vào họ, do đó coi thường điều lệ chế độ, còn tỏ ra đắc ý.
"Giải tán cuộc họp đi, Thành Hùng cậu ở lại." Vương Minh Phong nói.
Mọi người gật đầu với anh ta, rời khỏi văn phòng.
Trước khi ra cửa, Nghê Cảnh nhìn Thành Hùng một cái, anh ta vẫn mặt nặng mày nhẹ.
Cô không biết Vương Minh Phong sẽ xử lý thế nào, là thỏa hiệp?
Hay là nghiêm khắc yêu cầu bộ phận họ phải chấp hành?
Những điều này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cô, cô chỉ cần làm tốt công việc Vương Minh Phong giao phó là được.
...
Trở lại bàn làm việc, những người xung quanh bắt đầu bàn tán.
Có người nói Thành Hùng không biết cách làm người, công khai chống đối Vương Minh Phong.
Cũng có người nói nên thông cảm cho Thành Hùng, bộ phận Kinh doanh lấy thành tích làm đầu, quả thực không nên lãng phí thời gian vào việc chấm công bấm thẻ.
Nghê Cảnh uống một ngụm trà, lặng lẽ lắng nghe.
Cô đăng nhập QQ.
Dư Đằng gửi một tin nhắn, bảo cô đến văn phòng anh một chuyến.
Văn phòng Dư Đằng rất gần cô, đi vòng qua phòng trà là tới.
Cô gõ cửa hai cái.