Chương 17
tháo ra, vứt tùy tiện trên bàn, đuôi mắt ửng lên sắc đỏ bất thường.
Anh dường như đang cố sức nhẫn nhịn điều gì đó, đường quai hàm căng chặt, hầu kết không ngừng trượt lên xuống.
Tần Xuân đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, giọng điệu quan tâm "Anh không sao chứ?
Có phải cũng uống nhiều quá rồi không?" Tư Nguyên Phong chậm rãi quay đầu nhìn cô.
Ánh mắt anh không còn tỉnh táo nữa, giống như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, nhưng sâu trong lớp sương ấy, có thứ gì đó nguy hiểm đang bùng cháy.
Anh nhìn cô, nhìn rất lâu, lâu đến mức Tần Xuân tưởng rằng anh đã nhìn thấu tất cả.
Nhưng anh đột nhiên mỉm cười.
Có chút...
ma mị?
Khác hẳn với hình tượng ôn hòa, kiềm chế thường ngày của anh.
"Cô..." Giọng anh khàn đặc, mang theo hơi thở nóng bỏng "Lần này...
lại muốn chơi trò gì đây?" Tim Tần Xuân run lên, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ ngơ ngác "Chơi gì là chơi gì?
Anh say rồi phải không?
Để tôi đưa anh về nghỉ ngơi." Cô đưa tay muốn đỡ anh.
Đầu ngón tay vừa chạm vào cánh tay anh, đã bị anh đột ngột nắm chặt lấy cổ tay, dùng sức kéo mạnh qua.
Tần Xuân khẽ kêu lên một tiếng, khi kịp phản ứng lại thì đã ngã ngồi trên đùi Tư Nguyên Phong.
Cánh tay anh như gọng kìm bằng thép siết chặt lấy eo cô, tay kia khóa chặt sau gáy, khiến cô buộc phải ngẩng đầu lên.
Chóp mũi hai người gần như chạm vào nhaụ Hơi thở nóng hổi của anh phả lên mặt cô, thứ mang tính xâm lược hơn cả mùi rượu nồng nặc chính là hương thơm lạnh lẽo tự nhiên trên người anh.
"Lần trước..." Tư Nguyên Phong nhìn chằm chằm vào môi cô, giọng nói kẹt trong cổ họng, vừa trầm vừa thấp "Là cô bắt đầu trước." Trái tim Tần Xuân đập loạn nhịp.
Viên Khoát rốt cuộc đã mua loại thuốc mạnh gì thế này?
Khiến ánh mắt Tư Nguyên Phong trở nên nguy hiểm đến vậy.
"Anh tỉnh táo lại đi, anh bị bỏ thuốc rồi " Cô vùng vẫy, nhưng giọng nói nghe lại mềm nhũn.
"Bỏ thuốc?" Anh lặp lại hai chữ này, ánh mắt u tối không rõ "Vậy còn cô thì sao?
Tần Xuân." Anh gọi tên cô, không phải tên tiếng Anh Chloe, mà là Tần Xuân.
Hai chữ thốt ra từ giọng nói khàn khàn nhuốm đầy dục vọng của anh mang theo một cảm giác thân mật khó tả.
"Cô nhìn thấy rồi, đúng không?" Môi anh gần như dán vào vành tai cô, hơi nóng khiến cô run rẩy "Cô nhìn thấy ly rượu người phụ nữ kia đưa cho tôi có vấn đề...
nhưng cô không hề nhắc nhở tôi." Cơ thể Tần Xuân cứng đờ.
Anh ấy biết rồi.
Anh ấy thực sự đã đoán ra "Tôi..." Cô há miệng muốn biện minh, nhưng lại phát hiện mình không có gì để bào chữa.
Không phải cô không ngăn cản, mà chính cô là người đã sai khiến Lily hạ thuốc.
"Tại sao?" Bàn tay Tư Nguyên Phong đặt sau gáy cô hơi dùng sức, không làm cô đau nhưng lại mang theo một sự khống chế không thể trốn thoát "Để tôi uống ly rượu này thì có ích gì cho cô chứ?
Hửm?" Bàn tay kia của anh vuốt ve gò má cô, ngón cái chậm rãi mơn trớn đôi môi dưới.
Nơi này từng lưu lại hơi thở của anh.
"Hay là..." Anh cười khẽ, lồng ngực rung động khiến trái tim Tần Xuân đang áp sát anh đập nhanh hơn "Cô chỉ muốn nhìn thấy tôi như thế này thôi sao?" Tần Xuân bị sắc tối cuồn cuộn trong đáy mắt anh làm cho khiếp sợ.
Cô bỗng nhiên nhận ra, có lẽ mình đã chơi với lửa rồi.
"Tôi không