Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

nghị đi bộ về nhà cho dễ tiêụ Hoắc Tuân nghe vậy nhướng mày, cười “Được thôi.” Ai ngờ mới đi mười phút, Nhạc Dư đã giương cờ trắng “Thôi, mình gọi xe về nhé.” Hoắc Tuân đã đoán trước kết quả này.
Tính Nhạc Dư vốn lười, có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi.
Những ý muốn bộc phát như vừa rồi hẳn là do cô lại thấy gì đó trên mạng nên muốn thử cho biết.
Câu trả lời của anh vẫn chỉ hai chữ “Được thôi.” Lên xe, Nhạc Dư cởi giày, gác chân lên đùi Hoắc Tuân, các đầu ngón chân khẽ động đậy qua lại, cô thấy tay nghề mát xa của anh lại tiến bộ.
Ấn đến mức cô lơ mơ muốn ngủ, chẳng kịp nhận ra bàn tay đang xoa bắp đùi đã lén dịch lên trên.
“Này ” Cảm giác như có kiến bò nơi khoeo chân, Nhạc Dư tựa vào cửa xe, mắt vẫn nhắm mà bật lên một tiếng “Anh lại nghịch rồi ” Hoắc Tuân rút tay, vuốt phẳng nếp váy, xỏ giày giúp cô, rồi nghiêm giọng “Về đến nhà rồi.” Anh nào có nghịch.
Quần áo rơi lả tả dọc lối, qua cánh cửa phòng tắm khép hờ, hơi nước mờ ảo cùng tiếng lép nhép lan dần ra ngoài.
Trước bồn rửa lớn, Hoắc Tuân đứng, Nhạc Dư ngồi.
Hai ngón tay anh cắm vào khe tiên, bên trong co bóp siết chặt lấy đốt ngón tay như vô số cái miệng nhỏ, dịch nhờn rỉ qua kẽ mông khi anh rút tay ra.
“Ưm…” Nhạc Dư bấu chặt vai Hoắc Tuân, vô thức ưỡn bụng dưới, miệng khe ướt mềm tựa cánh hoa.
Chẳng mấy chốc, khi ngón tay vào sâu day lên vách trong, mũi chân cô căng cứng, dâm thủy túa qua kẽ ngón tay.
Nhân đà ướt át, Hoắc Tuân cạ lên hạt ngọc đã cương cứng, banh hai đùi cô ra, đầu khấc lượn vài vòng quanh miệng khe rồi từ tốn chen vào bên trong.
“Thế này sướng hơn hay ngón tay sướng hơn?” Nhạc Dư cúi đầu, nhìn cây hàng thô lớn đang ngang ngạnh công thành đoạt đất.
Ráng hồng trên mặt không rõ do hơi nước trong phòng hay vì xấu hổ, cô nheo mắt hỏi lại “Anh nói xem?” “Thế này.” Hoắc Tuân bật cười, thúc sâu một phát, khiến Nhạc Dư bật ra một tiếng rên dài.
Anh đặt tay cô giữ lấy khoeo đùi đang được nâng cao, Nhạc Dư ngoan ngoãn làm theo, đầu ngón tay trắng bệch vì ghì lực.
Cô thoáng nhích về trước để dương vật dễ bề ra vào âm đạo sưng mọng, ai ngờ dịch đã tràn qua kẽ mông, khiến cô suýt trượt khỏi bồn rửa.
Nghe cô kêu khẽ, Hoắc Tuân kéo cô vào lòng.
Anh nắc mạnh liên hồi, nhưng nụ hôn lại rất dỗi dịu dàng, cúi đầu liếm dọc hõm cổ cô, bảo cô sao mà khít thế.
“Thả lỏng một chút.” Nhạc Dư nheo mắt, vòng tay ôm anh, lại càng siết chặt hơn.
Thấy anh khẽ rên lên, cô cười, nghiêng đầu cắn lên cổ anh, bụng dưới phập phồng, âm đạo co thắt nhịp nhàng như nhịp thở, mút chặt dương vật đang nằm sâu bên trong.
“Hoắc Tuân, anh tuyệt quá.” Rồi Hoắc Tuân chứng minh cho cô biết rằng, anh còn có thể tuyệt hơn nữa.
Anh bế bổng cô lên, tiếng da thịt bì bạch bên tai không ngớt.
Bầu ngực đung đưa trước mặt làm anh nóng mắt, chợt há miệng cắn mút mạnh, làm núm vú sưng tấy như hạt đậụ Nghe tiếng mút mát chùn chụt, Nhạc Dư thoáng có cảm giác như mình đang cho bú.
Nhưng Hoắc Tuân dĩ nhiên không phải con cô.
Dương vật rắn như cọc của anh dồn dập nắc sâu, mỗi cú nhấp mạnh như muốn hất bật cô ra.
Sợ ngã, Nhạc Dư ôm chặt lấy anh, rên rỉ liên hồi,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡