Chương 15
nhỡ kia, khi ấy cô không có thời gian để xem điện thoại, hiện tại thấy Hoắc Tuân lạnh nhạt, cô bèn làm anh tan chảy bằng sự nhiệt tình.
“Cưng ơi, hôm nay em mệt bã người rồi.” Nghe cô kêu mệt, Hoắc Tuân có muốn gườm gườm cũng đành gác lại.
Anh dịu giọng “Cô giáo Nhạc hôm nay làm chuyện trọng đại gì thế?” Quả nhiên, than thở hữu hiệụ Biết ngay là vờ đáng thương sẽ có tác dụng mà.
Nhạc Dư khúc khích, kể mấy việc lặt vặt ở trường, sau mới nói tới chuyện của Lục Thương.
Y như dự đoán, vừa nghe đến cái tên ấy, Hoắc Tuân đã khó chịu “Sao lại là thằng nhóc đó nữa.” “Cưng à, dạo này anh hay ghen thật đấy.” Vì đã nói nhiều, hai mắt Nhạc Dư bắt đầu díp cả lại.
Nghe ra cô thấm mệt, Hoắc Tuân biết giờ không nên dội nước lạnh hay phô bày tính chiếm hữụ Anh bèn lái sang chuyện khác, dỗ cô đi tắm, cô không muốn thì dỗ đi ngủ.
Lúc này cô mới lim dim ừ một tiếng.
Mí mắt nặng trĩu, trước khi thiếp đi, cô lẩm bẩm vô thức “Cưng ơi, anh về sớm nhé.” Hoắc Tuân nghe mà mềm lòng, hạ giọng “Ừ.” Cúp máy rồi, anh mở cửa sổ ra, tiện tay châm một điếu thuốc.
Miền Nam ẩm hơn miền Bắc, vừa mở cửa là không khí ẩm ướt ùa vào, căn phòng đang khô ráo lập tức trở nên khó chịụ Chưa rít hơi nào, Hoắc Tuân đã cầm điện thoại gọi trợ lý “Đặt cho tôi vé máy bay ngày mai.” Giọng trợ lý nghe có vẻ lưỡng lự, ấp úng chưa dám đáp.
Hoắc Tuân dụi thuốc, xoa ấn đường “Chậm nhất là ngày kia.” Lúc ấy trợ lý mới nói rành mạch lịch làm việc hai ngày tới.
Nghe xong, Hoắc Tuân chợt nhớ ra “Căn hộ ở Tây Thành nói chuyện xong chưa?” Trợ lý đáp, chưa xong.
Anh cau mày, cơn thèm thuốc lại lên “Đẩy nhanh tiến độ đi.” Căn hộ bên Tây Thành anh để ý đã lâu, diện tích rộng, có cầu nước chảy, phong cách khác lạ, Nhạc Dư hẳn sẽ thích.
Nghĩ đến Nhạc Dư, Hoắc Tuân thở dài.
Vừa nãy cô nói muốn anh mau về Bắc Hoài, anh nào không muốn chứ.
Dạo trước, một dự án ở miền Nam trục trặc, khoản thanh toán bị treo trong khi cần khởi công gấp.
May mà mấy năm trước anh thâu tóm được một hãng hàng không giá rẻ, lợi nhuận không ít, để xoay vốn lưu động, anh đã bán một công ty con của hãng, tiền về kịp thời, lấp được khoản trống mà còn dư, phải nói là gặp may.
Hai tháng nay anh bận tối mắt vì việc này, dự án hiện tại còn hai ngày nữa là chốt, không thể không tự tay trông.
Nhưng qua được hai ngày ấy, một thời gian dài sau này anh sẽ không phải đi công tác dồn dập nữa, có thể yên ổn ở Bắc Hoài.
Mùa đông sắp tới, Nhạc Dư lại sợ lạnh, anh muốn ở bên cô qua đông này.
Ngày hôm sau, khi tiết Ngữ văn vừa kết thúc, Nhạc Dư gọi Trình Hoan ra ngoài phòng học.
Sợ cô bé đề phòng quá mức, cô cố gắng hỏi thật uyển chuyển, ai ngờ vừa nghe xong, Trình Hoan vô thức kéo tay áo đồng phục xuống.
Cô bé cúi đầu, rõ ràng không muốn nhắc đến đề tài này “Cô… cô ơi, em không sao đâu ạ.” “Nhưng…” Nhạc Dư còn định nói thêm thì chợt nhớ lời dặn của Hoắc Tuân, anh bảo đừng để tâm quá, dù sao Trình Hoan cũng chỉ là học sinh của cô.
Nghĩ cũng phải.
Nếu cô bé không chịu mở miệng, cô đâu thể cưỡng ép mà xen vào chuyện nhà người ta.
Những lời muốn nói nghẹn lại trong cổ, Nhạc Dư