Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

ngã nên hắn cũng không ép, dáng người cao lớn ngoan ngoãn đi phía sau, đôi mắt cứ dán chặt vào từng bước chân của Giang Nguyệt.
Bên trong thư viện ánh sáng rực rỡ, không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bút sột soạt và tiếng lật giấy sàn sạt.
Ngửi mùi mực thơm nồng từ những trang sách, mọi ồn ào náo nhiệt dường như đều lắng xuống.
Mọi người đều chìm đắm vào việc học, dù "cặp đôi nổi tiếng" của trường là Giang Nguyệt và Tống Việt Kỳ có xuất hiện cũng chẳng mấy ai ngẩng đầu lên nhìn.
Giang Nguyệt tìm một chiếc bàn trống, vừa định đặt túi xuống thì Tống Việt Kỳ đã tự giác kéo ghế giúp cô.
Ghế gỗ ở thư viện khá nặng, lần nào Giang Nguyệt cũng phải dùng cả hai tay mới kéo ra được.
Vậy mà trong tay Tống Việt Kỳ, nó nhẹ bẫng như con gà con, chỉ cần một tay xách nhẹ là chiếc ghế đã nhấc bổng lên không trung.
Giang Nguyệt mím môi, im lặng ngồi xuống rồi kéo khóa túi vải.
Tống Việt Kỳ vẫn ngồi đối diện như mọi khi, hắn chống cằm nhìn cô lấy hộp bút, sổ tay, sách vở và bình nước ra từ trong túi, cứ như thể đó là chiếc túi thần kỳ của Doraemon vậy.
Nhìn kiểu gì hắn cũng thấy cô thật đáng yêu.
Tống Việt Kỳ khắc ghi lời hứa của mình, đã nói không làm phiền cô học bài thì nhất định sẽ không làm phiền.
Đương nhiên cái nghĩa của từ "làm phiền" này chỉ giới hạn ở lời nói, chứ ánh mắt hắn thì căn bản chẳng thể nào rời khỏi người Giang Nguyệt được.
Giang Nguyệt hoàn toàn chìm vào trạng thái quên hết sự đời, cô ôm cuốn "Giáo trình Thuật toán" đọc say sưa suốt hơn một tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng mới tạm đặt sách xuống để ghi chép lại đôi chút vào sổ tay.
Cô đọc sách bao lâu thì Tống Việt Kỳ ngắm cô bấy lâu, thậm chí hắn còn chẳng thèm ɖu.ng vào điện thoại lấy một lần, hoàn toàn không để tâm đến việc mình đang bị coi như không khí.
Mãi cho đến khi mắt bắt đầu mỏi, Tống Việt Kỳ mới cảm thấy ngứa tay.
Giang Nguyệt vẫn đang vẫy vùng trong biển cả tri thức thì một chú cá nhỏ tinh nghịch bỗng chốc lướt qua mu bàn tay cô, mưu đồ thu hút sự chú ý.
Cô ngẩng đầu lên, chạm ngay vào gương mặt đang nịnh nọt xen lẫn chút bẽn lẽn của "chú cá" nọ.
Đối với hành vi thất hứa của mình, Tống Việt Kỳ biểu lộ vẻ vô cùng hối lỗi, hắn cố gắng dùng khẩu hình miệng để chữa cháy, cứ như thể không phát ra âm thanh thì không tính là làm phiền cô học tập vậy.
Bờ môi mỏng mấp máy, mỗi lần thay đổi khẩu hình lại tạm dừng một chút.
Giang Nguyệt đọc hiểu rồi, hắn đang nói là: "Cho tôi mượn một cây bút với một tờ giấy." Tuy không biết hắn lại định bày trò gì nhưng cô vẫn lấy một cuốn sổ tay từ trong túi vải ra, đưa kèm cả hộp bút sang cho hắn.
Cả chuỗi động tác mượt mà như nước chảy, làm xong cô lại cầm sách lên đọc tiếp, gương mặt không một chút biểu cảm dư thừa.
Ý tứ rõ ràng là đồ cho hắn rồi đấy, hắn muốn làm gì thì tùy.
Tống Việt Kỳ tự động ngó lơ sự lạnh nhạt và hời hợt của cô.
Mình rõ ràng đã làm phiền cô ấy học bài rồi mà cô ấy vẫn không tức giận.
Quả nhiên trong lòng cô ấy có mình mà.
Hắn đầy vẻ hân hoan lật cuốn sổ tay Giang Nguyệt đưa tới, phát hiện ngay trang đầu tiên vẫn còn để trắng.
Chưa hề được sử dụng qua, xem ra đây là cuốn sổ dự phòng của cô.
Tống Việt Kỳ nhướn mày, lập tức dập tắt ý định xé một tờ giấy từ trong đó ra, thay vào đó hắn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡