Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

Tống Việt Kỳ.
Viên Tiêu giống như một quả bóng bị kim châm, xì hơi ngay lập tức.
Cậu ta đi về phía bàn của mình, cũng kéo ghế ra, ngồi đối diện với Tống Việt Kỳ theo tư thế sắp có một cuộc tâm sự xuyên màn đêm.
"Thiếu gia, rốt cuộc cậu thích Giang Nguyệt ở điểm gì chứ?" Tống Việt Kỳ khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như muốn chảy ra nước, hắn hỏi ngược lại: "Cậu không thấy Giang Nguyệt là một cô gái đặc biệt dễ khơi dậy lòng ham muốn bảo vệ của người khác sao?" Viên Tiêu rùng mình một cái, da đầu tê dại vì ánh mắt đó của hắn, đầu lắc như điên: "Không thấy." Giang Nguyệt?
Ham muốn bảo vệ?
Cái người này với cái từ này có thể liên quan gì đến nhau được sao?
Theo cậu ta thấy, dùng hai câu "mỹ nhân lạnh lùng" hay "nữ cường nhân" để mô tả Giang Nguyệt thì nghe còn hợp lý hơn.
Không hùa theo lời thiếu gia mà nói dối lòng, Viên Tiêu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Tống Việt Kỳ mở miệng.
Nụ cười tяên mặt thiếu gia không đổi, ánh mắt nhìn qua có vẻ trống rỗng không có tiêu cự, nhìn một cái là biết tâm hồn đang treo ngược cành cây.
Viên Tiêu im lặng, biết điều không làm phiền nữa.
Tống Việt Kỳ đang nghĩ gì ư?
Đương nhiên là đang nghĩ về Giang Nguyệt rồi.
Lần đầu tiên hắn gặp Giang Nguyệt là vào ngày nhập học của tân sinh viên.
Người khác đều có bố mẹ đi cùng, thậm chí có những sinh viên được nuông chiều từ bé thì có cả một đại gia đình hộ tống đến báo danh.
Túi lớn túi nhỏ gần như đều do phụ huynh xách, nam sinh cũng không ngoại lệ.
Chỉ có duy nhất Giang Nguyệt.
Cô lẻ bóng một mình, mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản nhất và quần đùi jeans.
Mái tóc dài được buộc cao sau đầu, gương mặt mộc hoàn toàn.
Đến cả vali cô cũng không kéo theo, chỉ khoác chéo một chiếc túi, đoán chừng bên trong đựng những giấy tờ cần thiết để báo danh.
Một người đơn giản như cô đã thu hút ánh nhìn của vô số người, bao gồm cả Tống Việt Kỳ.
Có lẽ đa số mọi người bị thu hút bởi đôi chân dài trắng nõn rạng rỡ, hay gương mặt dù không phấn son vẫn đủ để gây kinh ngạc.
Nhưng Tống Việt Kỳ thì không.
Lúc đó, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Tại sao cô ấy chỉ có một mình?
Lần thứ hai nhìn thấy Giang Nguyệt là tại buổi diễn báo cáo quân sự.
Ở ngay chính giữa hàng đầu tiên của phương trận hộ tống quốc kỳ, Giang Nguyệt trong bộ quân phục rằn ri một tay vác lá cờ, dưới chân bước những bước hành tiến tiêu chuẩn và trang nghiêm.
Khuôn mặt trắng nõn bị vành mũ che khuất một nửa, đường môi mím chặt thẳng tắp.
Tống Việt Kỳ với tư cách là đại diện sinh viên sắp phát biểu đang đứng tяên khán đài, nhìn cô dẫn đầu đoàn phương trận đi qua.
Cô nhìn thẳng về phía trước không hề liếc mắt sang hai bên, bóng tối từ vành mũ cũng không thể che giấu được ánh sao lấp lánh trong đôi mắt ấy.
"Cộp, cộp, cộp..." Tiếng bước chân đều tăm tắp tựa như nhịp trống quy luật và mạnh mẽ, từng nhịp một gõ vang trong lòng Tống Việt Kỳ.
Hắn ôm lấy ɭ*ή`g ngực đang nóng bừng, không hiểu nổi bản thân mình bị làm sao nữa.
Lần thứ ba tình cờ gặp Giang Nguyệt là ở nhà ăn.
Cô đứng xếp hàng trước cửa sổ quầy "Quán Tuyệt Vị", từ chối lời mời chen hàng của nam sinh phía trước, không vội không vàng đi theo dòng người đang chậm rãi tiến lên.
Lấy cơm xong, cô bưng khay thức ăn một mình tìm một chỗ trống ngồi xuống, hoàn toàn lạc lõng với


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡