Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

dò nhiệt độ của mạch máu nơi đó.
Tay anh rất lạnh, sắc mặt không có vẻ thân thiết, khiến Lục Vị Hi bất giác nhớ tới ngón tay của một người đàn ông khác,cũng lạnh giá, thon dài, mạnh mẽ như Nguyễn Thiệu Nam.
Lăng Lạc Xuyên, mưa rơi xuống đồng bằng, cái tên vô cùng đẹp, dễ dàng khiến người ta nghĩ tới một người khiêm tốn dịu dàng, ôn hòa.
Nhưng Vị Hi lại cho rằng, con người này quả thật là sự châm biếm lớn nhất đối với câu nói “người cũng như tên”.
Đương nhiên, trừ bề ngoài đẹp đẽ của anh ta.
Vị Hi không biết, đó có thể coi là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời bọn họ không.
Tối ấy, ngón tay Lăng Lạc Xuyên bóp cổ cô không chút nể tình, lực không mạnh, vừa vặn khiến cô khó có thể hít thở,lại không đến nổi bỏ mạng.
Cô đã không có sức tiếp tục phản kháng nữa, cảm thấy mình giống như bị người ta dìm xuống nước.
Trong không khípha trộn mùi thuốc lá, mùi rượu, mùi nước hoa Eau de Cologne trên người người đàn ông xộc qua giống như một ngọn núi đè cô gần như nghẹt thở.
Như Phi run rẩy lên tiếng, không ngừng cầu xin anh ta “Lăng thiếu gia, chúng tôi biết lỗi rồi, thực sự biết mình đã sai.Tôi đi cùng các anh, cầu xin anh…”.
Nhưng Lăng Lạc Xuyên cười mà như không, chỉ nhìn đánh giá Như Phi một lượt từ trên xuống dưới, “Cô?
Xin lỗi, tôi không hứng thú, mấy người bọn họ khá thích đấy.
Còn cô ta, cô yên tâm đi, tôi không phải loại vắt cổ chày ra nước, sẽ cho cô ta một cái giá hợp lí”.
Như Phi hoàn toàn tuyệt vọng, nghiến răng chửi “Họ Lăng kia, mày là đồ chó đẻ Mày không được chết tử tế đâu ”.
Kết quả là cái tát tàn bạo phủ đầu, tay vệ sĩ túm tóc Như Phi, ấn mặt cô xuống sofa.
Không có người la hét, Vị Hi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy, không thốt nổi lên lời, cũng không thể động đậy.
Cô ấy bị tên vệ sĩ cao to khỏe mạnh ấn trên ghế sofa, bàn tay mạnh mẽ của gã đàn ông chụp lên mặt, khiến cô ấy đến gào thét cũng không được.
Lăng Lạc Xuyên thích thú nhìn cô ấy như đang thưởng thức cảnh con thú nhỏ giãy chết.
Sau đó giữa ban ngày ban mặt, trước sự dõi theo của hàngtrăm con mắt, anh ta thở dài, ngón tay thon dài từ đường cong đẹp đẽ trên cổ cô lướt xuống cổ áo đồng phục, vô cùng nhẫn nại, cởi từng chiếc từng chiếc một, từng chút từng chút giẫm đạp lên tôn nghiêm của người con gái đáng thương này.
Cho tới khi cúc áo trước ngực bị cởi quá nửa, áo ngực màu đen tôn thêm làn da trắng hơn cả tuyết của cô, nửa vòng tròn hoàn mỹ phập phồng lên xuống như sóng biển theo hơi thởgấp gáp của Vị Hi.
Lăng Lạc Xuyên khẽ thở một tiếng, quay sang dặn dò cả phòng “Các người sang phòng bên cạnh trước đi, đợi tôi làm xong việc, chúng ta tới nhà khác chơi tiếp”.
“Lăng Lạc Xuyên, mày không phải là người ”.
Như Phi tan nát cõi lòng chửi bới.
Vị Hi quay đầu, hoảng hốt nhìn họ kéo Như Phi như kéo một con chó, hai tay Như Phi nắm chặt tay nắm cửa phòng như liều mạng, đôi mắt đỏ hoe, không buông tay, chết cùng không buông tay.
Vị Hi muốn nói gì đó nhưng cô không nói nổi.
Người đànông kéo áo ngực cô lên, hơi thở lạnh buốt và đôi môi nóng bừng hạ xuống đôi môi nhợt nhạt của cô, xuống đường cong vô cùng đẹp ở cổ cô, xuống khuôn ngực trắng mịn trên người cô.
Ngón tay


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡