Chương 26
như thế chăm chú nhìn thẳng vào anh, dường như muốn xuyên qua thời gian dài, xuyên qua năm tháng xa xôi, tìm kiếm người thiếu niên anh tuấn trong kí ức đó.
“Tôi họ Lục, chủ tịch tập đoàn Thái Hoàng Lục Tử Tục là cha tôi, chính ông ta đã hại anh tan cửa nát nhà.
Nói chính xác, chúng ta là kẻ thù.
Anh không thể không nhớ…”.
Xe cuối cùng cũng dừng lại, lái xe bước xuống, nhanh chóng biến đi đâu không biết.
Vị Hi không biết đây là nơi nào,còn người đàn ông bên cạnh trầm mặc đến mức đáng sợ.
“Anh muốn báo thù, điều này không có gì đáng trách.
Nhưng xin anh tìm đúng người”.
Vị Hi cảm thấy bản thân cần phải nói rõ lập trường, nếu không, tối nay sợ rằng cô không chỉ làm bia đỡ đạn.
“Anh có lẽ đã điều tra tôi, vì vậy chắc anh rõ, bảy năm trước tôi đã rời khỏi nhà họ Lục.
Đối với họ mà nói, tôi chỉ là đứa con gái bị vứt bỏ, bị lãng quên, họ không quan tâm sự sống chết của tôi.
Hơn nữa, năm đó tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ,thảm kịch nhà họ Nguyễn tôi không chút liên quan.
Vì vậy, anh không nên trút oán hận lên người tôi.
Theo lí mà nói, tôi vô tội.” Nguyễn Thiệu Nam cười lạnh lùng, ngắt lời cô “Tôi trước nay không cho rằng em vô tội”.
“Anh nói gì?”.
Vị Hi không hiểu ý anh.
“Năm đó những người nợ tôi không chỉ nhà họ Lục mà còn có em ”.
Vị Hi chợt mở to đôi mắt, Nguyễn Thiệu Nam túm cánh tay cô, mang theo sức mạnh như ăn thịt người, gần như kéo cô, lôi cô xuống xe.
“Nguyễn Thiệu Nam, anh làm gì vậy?”.
Vị Hi ngã xuống đất, cô sợ hãi, ra sức vùng vẫy loạn xạ nhưng căn bản không chống lại nỗi sức mạnh của anh.
Bên ngoài là một mảnh sân rộng, hóa ra xe dừng ở trước cửa một biệt thự.
Đây là ngoại ô, xung quanh không có người, thậm chí đến giúp việc cũng không thấy.
Có lẽ có người giúp việc nhưng thấy cảnh như vậy, không ai dám quan tâm, cũng không ai muốn quan tâm.
Cả quãng đường Nguyễn Thiệu Nam đều kéo cô, kéo cô lên gác, kéo vào trong phòng ngủ.
Mặt anh lạnh lùng, không hề nói lời nào, giống như Tu La đến từ địa ngục, tàn khốc và máu lạnh, thậm chí không quan tâm có làm cô bị thương không.
Với sức kéo mạnh mẽ của người đàn ông, Vị Hi giống như con cừu non bị người ta đưa lên thớt, mặc kệ cô kêu gào thảm thiết thế nào, hét to ra sao, chẳng ai quan tâm, chẳng ai hỏi han.
Anh ném cô xuống thảm, tiện tay khóa cửa.
Sau đó nhanh nhẹn cởi áo khoác ngoài, tháo cà vạt, rồi dứt khoát một tay giật áo sơ mi, cúc áo pha lê rơi lạch cạch trên thảm.
Ám thị này quá tàn nhẫn Vị Hi vùng vẫy bò lên, lảo đảo chạy ra cửa, nhưng bị anh túm tóc, kéo trở lại.
Chiếc giường lớn hình tròn màu xanh nước biển trang nhã,giống như biển lớn sâu thẳm, đầy hơi thở lãng mạn, giờ này phút này lại trở thành cái thớt của tên đồ tể.
Nguyễn Thiệu Nam quả thật giống như tên đao phủ gian xảo Anh biết làm thế nào đè cô xuống, có thể khiến cô không cách nào vùng vẫy, lại không đến nỗi khiến cô bị thương quá nặng.
Anh biết làm thế nào để ngăn chặn tiếng kêu cứu của cô, khiến cô gọi trời không thấu, gọi đất không linh.
Anh càng biếtdùng thủ đoạn gì uy hiếp cô mới có thể khiến cô không còn manh giáp, hoàn toàn chịu khuất phục.
Anh là tên đao phủ máu lạnh, mặc