Chương 24
giấc mơ ấy, nhưng lại cảm thấy bản thân đã quên đi tất cả những đau khổ, vui vẻ đến mức dường như đang ở thiên đường vậy.
Một giọng nói không ngừng ngân nga bên tai cô, ngăn cách giữa năm tháng vô tận và thời gian cách trở, mơ hồ, bay bổng như lướt trên trời.
“Vị Hi bé nhỏ, em phải nhớ lấy, em nhất định phải lớn nhanh lên, lớn lên anh muốn em làm vợ anh…”.
Cô nhất định đã khóc, khóc trong mơ.
Giọng nói này đã bị cô cất giấu lâu đến thế, lâu đến vậy...
lâu đến nỗi cô đã lãng quên, điều này rốt cuộc chỉ là cảnh trong mơ mà cô hư cấu, hay từng tồn tại một cách chân thực.
Biết bao năm tháng khó khăn, biết bao thời gian đau khổ,biết bao áp bức, lăng nhục và bi thương không lời nào diễn tả, cô cắn răng âm thầm chịu đựng.
Cô biết đó không chỉ vì để sống, hay sống một cách có tôn nghiêm, mà vì trong lòng cô vẫn ôm một tia hi vọng.
Hi vọng có một ngày, người từng có ước hẹn với cô sẽ thực sự xuất hiện trước mặt, thắp sáng bóng tối cho cô.
Theo ước hẹn, cô đã lớn.
Nhưng tất cả đều đã thay đổi,câu chuyện cổ tích của cô bị biến dạng, trở nên đầy bạo lực, đẫm máụ Cô giống như đứa trẻ tùy ý nức nở trong cõi mộng màu vàng đó.
Cô khóc đến nỗi đứt hơi khản giọng, khóc đến mức cuộn tròn người lại thành một khối nho nhỏ.
Cuối cùng nưóc mắt đã cạn, chỉ có từng cơn run rẩy, dùng hết sức lực của bản thân.
Tiếng kêu đau khổ của em, anh không nghe thấy.
Nhưng anh còn nhớ không?
Mùa hè năm đó, chúng ta cùng lắng nghe tiếng gió thổi.
Anh vẫn nhớ chứ?
Năm đó chúng ta còn nhỏ, những ước hẹn bé nhỏ ấy.
Anh còn tin không?
Em từng sống trong địa ngục, ngửa mặt nhìn ánh mặt trời, ngửa mặt nhìn anh...
Khi tỉnh dậy, căn phòng lờ mờ sáng, mặt trời đã chếch vềtây.
Vị Hi nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ năm giờ chiều, cô ngủ tròn một ngày trời.
Như Phi không trở về, chắc ở cùng Trì Mạch nhỉ?
Một ngày không có gì vào bụng, nhưng dạ dày như nhét đầy đá, một chút cảm giác muốn ăn cũng không có, đầu đau tới mức như muốn bổ đôi ra.
Cô bước vào nhà vệ sinh, bật đèn, nhìn người trong gương đầu tóc bù xù, mắt sưng đỏ.
Cô nhớ ra, buổi tối Nguyễn Thiệu Nam hẹn cô ăn cơm.
Vội vàng rửa mặt, thay quần áo, cầm đồ phải mang đi, cô xuống lầu, qua hai con phố, nhìn thấy xe của Nguyễn ThiệuNam đỗ ở đó.
Vị Hi mở cửa xe ngồi vào trong, tài xế bèn khởi động lái đi,chiếc xe giống như một giọt nước, hòa vào dòng xe như thủy triều trong thành phố.
“Sao mắt đỏ vậy?
Vừa khóc à?”.
Nguyễn Thiệu Nam đang nhìn bảng báo cáo thành tích nghiệp vụ, liếc mắt nhìn Vị Hi,lại tiếp tục bận công việc của mình.
“Nằm cả một ngày, có thể do ngủ nhiều quá”.
Anh cười như không cười, nhếch khóe miệng, mang theo chút châm chọc hỏi cô “Thật không?”.
Vị Hi cảm thấy sống lưng lạnh toát, miệng lưỡi người đànông này quả thật sắc bén tới mức đáng sợ.
Cô hít sâu một hơi, cuối cùng hạ quyết tâm, “Anh Nguyễn, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện”.
“Nói chuyện gì?” Đến nhìn anh cũng không thèm nhìn cô một cái, dường như chẳng có chút hứng thú nào với đề nghị của cô.
Vị Hi mở ba lô, cầm hộp trang sức đẹp đẽ ra, đặt lên ghế,“Có lẽ nói từ cái này.
Nó quá quý giá, tôi không nhận nổi”.
Nguyễn Thiệu Nam thờ ơ,