Chương 24
hai người chênh lệch nhau rất nhiều, ánh mắt A Phu rủ xuống, trong đôi đồng tử đó chứa đựng đầy nét mềm mại dịu dàng.
Không biết bọn họ nói với nhau những gì, A Phu đưa cho cô ấy một túi giấy nhỏ, lại thì thầm thêm mấy câu mới lưu luyến rời đi.
Cuộc đối thoại cứ thế bị gián đoạn, những lời Từ Đồ muốn hỏi rốt cuộc vẫn không kịp thốt ra.
Bên kia bê thức ăn lên bàn, mấy đứa bé reo hò phấn khởi chạy tới ngồi xuống.
Tiểu Ba cất tiếng gọi Từ Đồ, mọi người ngồi vây thành một vòng tròn quanh chiếc bàn dài.
Trên núi không có nhiều thức ăn, chỉ có một đĩa khoai tây xào, một khay rau cải, ở giữa là đĩa thịt heo kho cải trắng.
Hầu như mọi người đều gắp rau dưa, không ai động tới mấy lát thịt mỏng lèo tèo thưa thớt đó, Tiểu Ba chia ra gắp vào bát cho mấy đứa nhỏ.
Từ Đồ ăn mấy miếng rau luộc, cô không đụng đến khoai tây, cơm trong bát còn thừa hơn phân nửa, cô đặt đũa xuống.
Tần Tử Duyệt ngồi bên cạnh cô, đôi mắt to tròn xuôi theo bát cơm dời ra ngoài, len lén nhìn cô.
Từ Đồ chống cằm "Ăn ngon không?" Tâm tư nhỏ bị phát hiện, Tần Tử Duyệt lè lưỡi "Ngon lắm." Cô mỉm cười trêu chọc con bé "Vậy thì em ăn cơm cho ngoan đi, nhìn chị làm gì?" Trên bàn ăn không có ai nói chuyện, không khí rất ngột ngạt, Từ Đồ gõ nhẹ lên mặt bàn "Em có từng ăn sô cô la chưa?" "Đương nhiên là ăn rồi," Tần Tử Duyệt ngẩng đầu, hớn hở khoe "Sô cô la ngọt lắm ngon ơi là ngon, lần nào mẹ đến cũng mang cho em rất nhiềụ" Tần Liệt thoáng ngừng đũa, nhìn sang hướng bên này, chung quy không nói lời nào, lại cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm.
Từ Đồ nói "Lát nữa tới phòng của chị chơi không?
Trong phòng chị có rất nhiều sô cô la." Hai mắt Tần Tử Duyệt sáng ngời "Thật sao ạ?" "Đương nhiên." Cô bé con cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng như ngọc "Chị, cái đó của chị thật đẹp." Từ Đồ xuôi theo ánh mắt của cô bé cúi đầu xuống, trên cổ cô đeo một sợi dây chuyền có mặt hình con gấu đang lủng lẳng trước ngực, là món quà có một năm Đậu Dĩ đi Pháp mua về.
Cô nâng sợi dây chuyền lên "Em nói cái này hả?" "Dạ." "Thích thì tặng cho em." Cô bé chưa kịp trả lời, Hướng San ngồi bên cạnh đã nhỏ nhẹ ngăn cản "Duyệt Duyệt, im lặng ăn cơm đi, mẹ đã dạy con, lúc ăn cơm không được nói chuyện mà." Tần Tử Duyệt rất nghe lời cô ta, không dám nhìn qua phía Từ Đồ nữa, vùi đầu xuống nghiêm túc ăn cơm.
Từ Đồ thu nụ cười nơi khóe miệng lại, thả cái mặt con gấu xuống trước ngực, cô đứng dậy "Mọi người cứ từ từ dùng cơm." "Đợi đã," trầm mặc suốt cả buổi tối, Tần Liệt hiếm hoi nói mấy câu "Cô còn chưa ăn xong." "Không đói bụng, được chưa." Cô nói.
Tần Liệt vẫn không ngẩng đầu lên, gắp một ít rau thả vào bát "Những lời tối qua, tôi không nói lại lần thứ hai." Từ Đồ nhướng chân mày "Bánh bao kia thế nào, không phải anh đưa sao?" Bầu không khí im lặng đến kỳ lạ trong vài giây, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô, Hướng San siết chặt đôi đũa trong tay, khóe môi không khỏi nhếch lên căng cứng.
Tần Liệt lại như không nghe thấy, anh ăn phần của anh, không đáp lại cũng chẳng thèm để ý tới cô.
Từ Đồ xem thường, quay đầu xoay người rời đi.
Cô đi