Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

không gian, có lẽ chỉ chờ khi gió lặng không giữ nổi thân mình sẽ rơi xuống đất, hòa vào vô tận; mang đến cho người ta cảm giác thinh lặng đầy cô độc.
Cô nhìn đồng hồ, chưa đến chín giờ, giờ này ở Hồng Dương còn đang hoang ca náo nhiệt, vậy mà nơi này chỉ có hoang vu tịch lặng, không còn chút sự sống nào.
Đợi một hồi cuối cùng Tần Liệt cũng hút xong điếu thuốc, anh khởi động xe "Đi thôi." Mọi người mới ngồi lên xe, chuẩn bị tiếp tục hành trình.
Tần Liệt nghiêng đầu "Ném hết bao nhiêu?" Từ Đồ ngắc ngứ một hồi, gặm gặm ngón tay "Mấy củ." "Mấy củ là mấy củ?" Cô nàng ngẫm nghĩ một lúc "Sáu bảy củ." "..." Hồi lâu sau, rốt cuộc Tần Liệt cũng đã điều chỉnh lại được hơi thở, dùng một tông ngang đơ không chút cảm xúc "Hai người đổi chỗ cho nhaụ" Anh đưa tay chỉ về phía Từ Đồ "Cô ngồi sau tôi." Hướng San không vui, ngồi ngúng nguẩy cọ tới cọ lui không chịu leo xuống, cắn môi nhìn bóng lưng trước mặt, nhìn nhìn một hồi hết cách đành phải lọ mọ bước xuống.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, trong mắt Hướng San tràn đầy vẻ khinh miệt chán ghét.
Sao Từ Đồ lại không nhìn ra, cô nàng nhoẻn miệng cười toe nói "Xin lỗi nha, chị gái xinh đẹp, khiến chị phải chịu khổ thay tôi rồi." Hướng San nhíu chặt mày, vẻ mặt lạnh nhạt "Lần sau đừng như vậy là được." Từ Đồ không để ý cô ta nói gì, cuối cùng cũng leo lên xe ngồi yên vào chỗ của mình, nhìn đông nhìn tây một hồi mới phát hiện ra khoảng cách giữa hai người không phải gần bình thường mà, trong lòng có tiếng ụm...
bò...
ò ò, tầm nhìn không còn thấy được gì khác, trái phải trên dưới đều là tấm lưng dày rộng cao ngất thẳng tắp của anh.
Hai người ngồi trên một đường ngang, cô chỉ cao tới đầu vai anh.
Từ Đồ hừ lạnh, lầm bầm 'y hệt bò tót'.
Cô nàng không muốn chạm vào người phía trước, khom người cong cong như cánh cung, hai tay tiêu sái nhét vào trong túi áo khoác.
Tần Liệt không báo trước tiếng nào, vặn tay ga, bánh xe giật nảy lên, trán Từ Đồ đập thẳng vào lưng anh.
Đầu óc choáng váng, không đợi cô kịp phản ứng, chiếc xe đã nhanh chóng lao về phía trước, Từ Đồ hoảng hồn, cơ thể theo quán tính ngã ra sau, suýt chút nữa đã bị văng xuống đất, theo bản năng vô thức cô duỗi tay túm chặt áo Tần Liệt.
Từ Đồ rống lớn "Khốn kiếp, anh cố ý hả." Gió lạnh gào thét rít lên từng hồi, âm thanh của cô hồn nhiên tan vào gió, Tần Liệt thờ ơ, căn bản không có chút phản ứng.
Chỗ áo của anh bị Từ Đồ dày xéo trong tay nhăn nhúm biến dạng, cô nàng nghiến răng rít lên "Tía anh, chờ biết tay tôi." Đường sá quanh co xóc nảy, lục phũ ngũ tạng của cô cơ hồ đã đảo lộn đầu xuống chân chân lên đầu, cả ngày chưa ăn cơm, dạ dày trống rỗng, những ngụm nước chua không nhịn được cứ trào lên cổ họng.
Đầu váng mắt hoa, đói rét khổ cực, Từ Đồ cảm thấy hai mươi phút còn lại này dường như đã mọc cánh dài hơn bình thường rất nhiều, chụp chụp hoài không tới.
Mãi đến khi xung quanh xuất hiện vài ngôi nhà thưa thớt nằm rải rác cách nhau xa xa, tốc độ xe hoãn chậm lại, cô mới biết đã vào tới Lạc Bình.
Thôn trang im ắng, đến nửa bóng người cũng không thấy, nơi này không có trò vui tiêu khiển gì, mặt trời mọc thì thức dậy đi làm, mặt trời lặn thì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡