Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

không biết khi nào thì đủ.
Đợi đến lúc liếm sạch lại bắt đầu đút của mình cho cô.
Nhìn cô nuốt xuống, hai má đỏ hồng, ánh mắt mơ hồ thì hắn mới buông miệng cô ra.
Mộ Diên há thở dốc, cô cứ tưởng bản thân đã bị Phó Hàn Sinh hôn chết chứ.
Phó Hàn Sinh nhìn cái miệng chúm chím sưng đỏ vì bị hắn mút, trông buồn cười mà cũng gợi tình lắm.
Lại muốn hôn cô tiếp rồi Nhưng giữa những câu từ gào thét trong lòng, hắn nắm lấy tay cô đặt lên ngực của mình, cất tiếng nói dịu dàng “Bé yêu, cởi quần áo cho tôi đi.” Mộ Diên căng thẳng một cách khó hiểu, duỗi tay chạm vào nút áo của hắn, cô nhớ lần trước tự tay cô cởi áo cho hắn là chuyện của ba, bốn năm trước.
Lúc đó cô chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi.
Một cơn gió chui qua cửa sổ thổi bay rèm cửa và tấm màn mỏng trên giường.
Phó Hàn Sinh chờ không được, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay cô “Em cởi xong chưa?” Cô nghiêng đầu, hốc mắt đỏ ửng, ngấn nước “Gia, tối nay tha cho A Diên được không?” Phó Hàn Sinh đỡ cô đứng dậy, thong thả cởi đồ, để lộ cơ ngực cường tráng, cầm tay cô để lên hông “Em muốn tôi làm hòa thượng à?
Nếu thế thì ngay đến cả Phật tổ cũng phải đến nhờ em khuyên tôi hoàn tục đó.” Mộ Diên không dám nhìn, ngón tay chạm vào da thịt hắn, cơ ngực nóng rực, dây lưng rời khỏi quần, Phó Hàn Sinh cười nhạt, vuốt tóc cô, tiến về phía trước, mái tóc dày của hắn cọ vào mắt Mộ Diên, còn có dương vật sừng sững to lớn đứng thẳng đập vào mắt cô, so với ba năm trước thì càng lớn hơn.
“A Diên, chân tôi đau, em giúp tôi cởi quần đi.” Phó Hàn Sinh nhíu mày, Mộ Diên thấy đúng là có thấy miếng băng gạc dính máụ Cô cắn môi, đây là vết thương do cô gây ra, nghĩ như thế, cô dang hai chân ra, dùng mũi chân quấn lấy lưng quần sau đó kéo xuống mắt cá chân.
Miệng Phó Hàn Sinh cong lên, bé đúng là người nói một đằng làm một nẻo, bỗng nhiên hắn cầm chân nhỏ của cô đặt lên sườn của mình rồi nhấn một cái “Ôm chặt.” Mộ Diên chưa kịp phản ứng thì bắp đùi đã bị nắm lấy vòng qua eo hắn , cô ôm chặt theo bản năng.
Phó Hàn Sinh cởi sườn xám của cô, trên miếng vải màu trắng có thêu hình hoa tử đằng cộng với mùi thơm ngát ngọt ngào, kết hợp với những kim tuyến màu tím nhìn rất đẹp mắt.
Hắn vuốt ve cười nói “Ở hậu viện có trồng cây tử đằng, giờ là tháng tư đúng mùa hoa nở.” Mộ Diên nghẹn ngào, cánh tay vòng qua người hắn, phản bác “Cây tử đằng ở trường vẫn đẹp hơn nhiều, mùa xuân có mấy chùm hoa lớn nở rực rỡ vô cùng.” “Nhưng tôi thấy bé đẹp hơn cánh hoa kia.” Phó Hàn Sinh ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng nói một câu, đưa tay tháo sợi dây trên cổ cô xoa xoa rồi ném bên mép giường.
Da thịt cô trắng nõn nà, hai đồi núi no đủ mượt mà, núm vú nhỏ nhắn đỏ tươi, khi ở trong gió lạnh thì cương lên, ánh mắt hắn tối lại, hai hòn thạch nhũ ướt át đang mời gọi hắn.
Giống như hai con thỏ trắng đang run rẩy.
Lần đầu tiên thao cô, Phó Hàn Sinh đã biết mặc dù cô nhỏ tuổi nhưng dáng người rất tốt, là bảo vật mà đàn ông đều mơ ước, hắn đã nhặt được bảo bối rồi.
Mặt Mộ Diên đỏ như cà chua, đối diện với ánh mắt tràn đầy dục vọng của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡