Chương 4
Diêu Thủy Tinh một mình đi trên đường đã quét dọn sạch sẽ, sáng sớm đã thông báo với tài xế đón cô muộn hơn hai giờ, dù kế hoạch có thay đổi nhưng cô không muốn về nhà ngay.
Ra khỏi cổng trường thì thấy con đường thẳng lớn, đột nhiên có loại cảm giác thôi thúc muốn đi thử một lần.
Trong không khí nhàn nhạt mùi cây mộc hương, nhiệt độ đầu mùa hè vào lúc chạng vạng tối vô cùng sảng khoái.
Đi tới dọc theo con đường, cô lại cảm thấy vui vẻ, lần đầu tiên, nắm PDA trong tay nhưng không xem thị trường chứng khoán, chỉ là nắm mà thôi.
Cô thích cuộc sống có quy luật, thích tất cả đều trong lòng bàn tay của mình.
Có lẽ cô không muốn thừa nhận, nhưng máu Diêu Dật Châu chảy trong cơ thể cô, thật ra cô giống ông ta.
Thích khống chế, thích quyền uy tuyệt đối, không thích mọi thứ chệch đường ray, ngoài thể hiện sự dịu dàng với bạn tốt ra, cô gần như 100% thừa kế bản chất lãnh khốc đặc biệt của đàn ông, giống như cha cô vậy.
Trên đời này ngoài mẹ ra, trong mắt, trong lòng ông không có người nào khác, ngay cả con gái ruột thịt của mình cũng là có cũng được mà không có cũng không sao.
Có điều, cô cũng không ngại.
Đã nói cô thật sự là con gái của Diêu Dật Châu, thì chẳng những bề ngoài, ngay cả tính tình cũng thừa kế 100%, trời sanh tình cảm lạnh nhạt, như vậy có tính là một khuyết điểm chăng?
Đi thẳng, quẹo phải, là một con đường hẹp nhỏ, càng đi càng hoang vắng.
Cô chưa từng tới nơi này, nhưng hôm nay, cô lại nghĩ khó có dịp có được tâm tình tốt nên cứ đi một chút.
Xuyên qua một mảng hàng cây dày đặc, cô nhớ vòng qua cái ngõ hẻm kia là có thể ra đường lớn.
Cô nhận biết phương hướng rất tốt, chưa từng bị lạc đường làm cho hoang mang.
Chỉ là, nơi này thật sự vô cùng, vô cùng yên lặng, một loại yên lặng mà mà cô rất thích, ngoài gió thổi cành cây lay động, chim hót tiếng người… … tiếng người?
Cô dừng bước lại, nghe ngay chỗ rẽ truyền tới giọng nói của phái nam, đó là giọng nói đang trong thời kỳ đổi giọng, rất đặc biệt, vừa nghe đã khó quên.
“Hạ Viễn Hàng, mày kiêu ngạo quá rồi đó.” “Đại ca của bọn tao vừa ý mày, muốn nhận mày làm đàn em, mày lại không nể mặt.” “Chọc giận bọn tao có biết sẽ có kết quả gì không?” “Không nói lời nào là có ý gì?
Xem thường bọn tao hả ” Rất rõ ràng, nơi đó không chỉ có một người, cô đứng lại, yên tĩnh suy nghĩ.
Trở về đường cũ hay là tiếp tục đi tới?
Nếu như về lại đường cũ, nghĩa là cô phải tốn nửa giờ mới có thể đi tới, nhưng tiếp tục tiến lên, lại có thể gặp phiền toái.
Cô không sợ phiền toái, nhưng cô lại ghét bị chuyện không liên quan dây vào thân.
Có điều, dường như cũng không theo suy nghĩ của cô, không tới một phút sau, trong ngõ hẻm đã truyền đến tiếng đánh nhau, còn có tiếng kêu thảm thiết thê lương.
“Mặc kệ nó, tiểu tử này bị thương mà vẫn cả gan như vậy, mọi người cùng xông lên.” Một trận hỗn loạn, xem ra là đánh tập thể.
Được rồi, cô thừa nhận, cô không phải loại người có lương tâm, có đạo đức xã hội, cô ghét chảy máu, chảy mồ hôi, ghét lũ con trai tiết hormone quá thừa thải, muốn phát tiết ra ngoài bằng mọi hành động.
Thôi, nửa giờ thì nửa giờ Coi như thiếu vận động, bây giờ bù lại.
Diêu Thủy Tinh lặng