Chương 22
câu lạc bộ, hội Đông tử hẹn anh chơi bóng, để xem hôm nay anh chỉnh đốn bọn họ thế nào.
Hôm nay chúng ta sẽ mang tiền về, cho bọn họ vung tiền như rác luôn.” Tạ Kiều vừa nghe thấy thế đã kinh hãi – “A” một tiếng, rời khỏi vòng ôm của anh rồi nói “Em không đi.” Cô cảm thấy động tác của mình có hơi quá nên điềm đạm nói với La Hạo “Chúng ta không dễ gì được ở bên nhau, chỉ hai chúng ta thôi không được sao?” La Hạo buồn cười xoa xoa đầu cô, “Ngoan, hai chúng ta để saụ Có Dương Đàn, Đông tử, cả Âu Dương nữa.
Bọn anh có dịp chơi bóng cùng nhau không phải là dễ đâu, bình thường ai cũng có việc, gặp được nhau cứ như Ngưu Lang Chức Nữ ấy.
Đi thôi, họ đều nói muốn gặp em đấy.” Tạ Kiều lại chua xót nghĩ, họ cũng sắp giống như Ngưu Lang Chức Nữ trời nam đất bắc rồi.
Cô không muốn cơ hội có được chút hạnh phúc đang dần vơi đi này bị hủy hoại, nhưng cô không muốn thấy Phan Đông Minh.
Nhìn vẻ mặt chờ mong của La Hạo, lòng cô tràn nỗi bi ai, chỉ có thể miễn cưỡng gật đầụ Cô nghĩ, cho dù là hố lửa thì mình cũng phải nhảy vào, hiện tại cô không muốn lãng phí một chút thời gian nào, không muốn tách khỏi La Hạo.
Tạ Kiều muốn tháo vòng tay ra, La Hạo đã “Chậc ” một tiếng rồi nói “Đưa cho em đeo thì em cứ đeo đi, lát nữa sẽ đến gặp bạn anh, họ đều dẫn người đi cùng, có ai là không đeo trang sức.
Nhìn em trụi lủi, người ta thể nảo cũng cười anh keo kiệt, quá mất mặt luôn.” Tạ Kiều cắn cắn môi, “Em sợ làm hỏng rồi thì anh tặng người ta thế nào đây.” La Hạo cười hì hì rồi khởi động xe, “Cô ngốc ạ, có ai còn có thể khiến anh nhanh chóng gọi chuyển đồ tới chứ, trừ em ra, chẳng lẽ lại là anh dùng.” Mặc dù Tạ Kiều bị anh lừa, nhưng trước đó cô đã mơ hồ cảm giác là tặng cho mình, bằng không sao có thể cho cô đeo một món đồ quý như vậy trước khi đem tặng.
Có điều cô vẫn nói “Không được, cái này quý quá, em…” La Hạo cũng không tiếp lời, chỉ lái xe đi, nhưng sắc mặt thì đã có điểm khó coi.
Tạ Kiều sợ mình từ chối sẽ khiến La Hạo không vui.
Không phải là cô nên quý trọng thời gian hiện tại sao, không phải họ chỉ còn vài ngày nữa thôi hay sao?
Chờ đến lúc đó, đến lúc đó sẽ trả lại cho anh.
Nghĩ đến đây, cô không hề lên tiếng, chỉ vuốt ve chiếc vòng ngọc xanh trên cổ tay, thật lạnh, cũng giống như cõi lòng cô vậy.
La Hạo đưa Tạ Kiều đến sân golf quốc tế, lúc ở bãi đỗ xe có gặp Dương Quần.
Dương Quần là đàn em của Phan Đông Minh, cũng lớn lên trong một đại gia đình, hiện đang làm ở bộ ngoại giao, mới nhìn qua đã thấy rất hoạt bát, diện mạo sáng ngời như ánh mặt trời.
Anh cũng vừa xuống xe, theo sau còn có một cô bé có vẻ còn ít tuổi nhưng rất xinh xắn, cười rộ lên sẽ thấy một chiếc răng khểnh.
Dương Quần nhìn thấy La Hạo thì huýt sáo, “A, anh, mới không gặp vài hôm mà sao anh như cải lão hoàn đồng vậy?
Trông cứ như trai mười bảy, mười tám tuổi, không phải là nhờ công lao của em gái này đấy chứ?” La Hạo híp mắt nhìn anh, “Vớ vẩn, ăn nói điên khùng, ngứa thịt phải không?” “Sao thế?
Nói anh trẻ còn không vui sao, gọi anh là ông già thì thế nào?”