Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

ngời của La Hạo thì hơi rơm rớm, cô quay đầu để che giấu, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nhẹ giọng nói “Đáng ghét, ngoài kia có bao nhiêu người để ý, không thể được.” La Hạo cười, chỉ vào mấy nam sinh đang nhìn vào đó, “Nhìn mấy thằng nhóc ghen tỵ kìa, phải đi nhanh thôi, không thì chắc chắn xe sẽ bị đập nát mất.” La Hạo không đưa Tạ Kiều đi ăn mà đến thẳng trung tâm thương mại.
Lúc xuống xe, Tạ Kiều hỏi “Làm gì đây?
Đến đây ăn gì thế?” La Hạo nắm tay Tạ Kiều, nói “Bảo bối, đưa em đi một chỗ này, đến nơi em sẽ biết.” La Hạo dắt Tạ Kiều vào một cửa hàng trang sức.
Tạ Kiều vội kéo anh, hỏi “Nói là ăn cơm sao lại đến đây?” La Hạo cười nói “Mua cái này xong đi ăn cũng không muộn mà.
Có người thân của anh làm sinh nhật, anh muốn mua cho người đó một món quà, em giúp anh chọn một cái.” Tạ Kiều còn đang nghĩ nếu anh mua đồ trang sức cho mình thì sẽ lập tức bỏ đi, nghe anh nói vậy thì có chút xấu hổ.
Trước kia anh cũng có đưa cho cô đồng hồ hay đồ trang sức quý giá nhưng lại bị cô nghiêm mặt từ chối.
Cô biết anh có tiền, nhưng cô cũng không muốn để người khác nghĩ mình vì tiền mà ở bên cạnh anh.
Lúc này, La Hạo cười hì hì kéo tay cô, nói “Nhanh lên nào, anh đói quá rồi, giờ mà nôn chắc cũng chỉ ra nước chua thôi đấy.
Mua xong bọn mình đi ăn cơm.” Người quản lý mặc bộ đồng phục cung kính cúi chào rồi mời họ vào phòng cho khách quý.
La Hạo nói với anh ta “Anh gọi điện cho sếp tổng của anh, báo rằng tôi đã đến, lấy cái đó đến đây cho tôi xem.” Lập tức có người đeo bao tay mở két bảo hiểm rồi lấy một cái khay có nắp vàng ra, cung kính đặt trước mặt La Hạo.
Lại có một người khác mở nắp ra.
Tạ Kiều cảm thấy thật chói mắt.
Đó là bộ trang sức bằng ngọc lục bảo nạm vàng, dưới ánh đèn, men ngọc có vẻ thật thần bí, lại tinh xảo, bao quanh là vàng nạm thành dây hoa, bông hoa bằng vàng nổi bật trên nền ngọc, thật kích thích thị giác.
Tạ Kiều nhìn đến ngây ngẩn, tuy rằng cô nhìn ngọc lục bảo cũng chỉ ở trình độ của người thường, nhưng bộ trang sức này chắc chắn là rất giá trị.
Cô bắt đầu đoán, rốt cục thì người thân mà La Hạo nói là người phương nào đây.
La Hạo ra hiệu bảo người nhân viên đeo cho Tạ Kiềụ Đang khi Tạ Kiều không biết phải làm sao thì La Hạo cười cười, “Người thân của anh gầy giống em vậy, chỉ đeo thử tôi, em căng thẳng gì chứ.” Lúc người nhân viên kia đeo vòng cho Tạ Kiều, lòng bàn tay cô đổ đầy mồ hôi, chỉ sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng món đồ này, đến lúc đó có bán cô đi khéo cũng không đủ tiền đền.
Nhân viên thành thục đeo chiếc vòng lên tay Tạ Kiều, lại đeo vòng cổ, hoa tai.
Xong xuôi, La Hạo nâng Tạ Kiều dậy để cô soi trước gương.
Ngọc lục bảo trên làn da trắng nõn của cô toát lên vẻ quý phái.
La Hạo nhìn một lúc rồi cũng vừa lòng, gật đầu với viên quản lý rồi nói “Cũng được, cứ vậy đi.” Nói xong, anh lấy thẻ từ trong ví ra, viên quản lý nhận lấy rồi nói lời cảm ơn.
Tạ Kiều thì như sắp khóc, căng thẳng nói “Này, bảo họ cởi ra đi, em cũng không dám động vào.” La Hạo cười ha hả, nhéo mũi cô, nói “Cô bé ngốc, có vậy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡