Chương 15
Hạo biết thì sẽ thế nào?
Tính tình anh không tốt lắm, luôn dễ nổi giận, nhưng anh cũng luôn hạ mình dỗ dành cô, anh cũng vô cùng thích cô, nhưng nếu anh biết bạn gái mình ngủ trong lòng bạn mình…Tạ Kiều không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô tưởng rằng mình đã khóc đến cạn nước mắt, nhưng hiện tại, vừa nghĩ đến La Hạo, dòng lệ nóng bỏng lại trào qua khóe mắt làm thấm ướt tấm chăn.
Có lẽ cô đã bị Phan Đông Minh thô lỗ giày vò, bởi khi nằm trên giường, ngoại trừ hai chân buốt nhói thì từ thân dưới truyền đến từng cơn đau đớn như bị xé rách ra.
Ban nãy khi đi bộ cô đã ra mồ hôi, có lẽ giờ mồ hôi đã thấm qua miệng vết thương nên càng thêm đau đớn.
Nhưng cô tuyệt đối không muốn động đậy.
Cô muốn chết đi.
Cứ đau cho đến khi tôi chết đi, để tôi trả giá cho sự ngu xuẩn của mình đi, để tôi đau đến chết đi Ngay lúc Tạ Kiều đang nằm trên giường khóc thương cho tình yêu của cô với La Hạo thì điện thoại trong túi xách bắt đầu đổ chuông.
Hôm qua La Hạo nói sẽ gọi điện cho cô nên Tạ Kiều vội vã lấy điện thoại ra.
Có lẽ cô quá nhớ La Hạo nên không buồn nhìn tên đã nhấc máy “La Hạo?” Đầu bên kia im lặng năm giây, sau đó truyền ra giọng nói mà cả đời này cô không muốn nghe thấy “Kiều Kiều, để em thất vọng rồi, tôi là Phan Đông Minh, không phải La Hạo.” Quả thực Tạ Kiều muốn chết luôn đi, trái tim lại bắt đầu đập thùm thụp, cô thận trọng đáp “À, xin lỗi…” “Kiều Kiều, có đôi khi tôi thấy rất kỳ quái, em sợ tôi cái gì chứ?
Tôi đối với em rất tốt đấy nhé, trên giường dịu dàng, dưới giường săn sóc, em còn thấy chưa đủ chỗ nào, sao cứ phải nghĩ đến thằng nhóc La Hạo, sao nó có thể so với tôi được hả?” Tuy rằng không nhìn thấy đối phương nhưng Tạ Kiều vẫn co quắp lại trên giường, tim đập rất nhanh, lại cảm giác từng đợt lạnh lẽo.
Nhớ tới hôm qua ở chỗ Phan Đông Minh, lúc trên giường hắn vặn ngược tay cô lại, quả thực là quá đau, đau đến nỗi cô muốn chết ngay tức khắc.
Khi đó cô còn nghĩ sao mình không chết đi chứ.
Kỳ thật cô rất sợ chết, đôi khi nghĩ đến nhân sinh rồi có ngày cũng phải chết, không thể nói chuyện, không thể nhìn thấy mọi thứ, thân thể hoặc hóa tàn tro hoặc dần thối nát, cô đã vô cùng sợ hãi.
Nhưng tối qua, cô đã muốn nhanh chóng chết đi.
Phần tội nghiệt kia không phải là dành cho con người.
Khi ân ái với La Hạo sao lại ngọt ngào đến thế Cô nhớ rằng lúc trên giường La Hạo cũng chảy mồ hôi, cũng mãnh liệt như vậy.
Cô nghĩ rằng cứ nhắm mắt lại, không nhìn, không nghe thì người đàn ông nào cũng giống nhau mà thôi.
Nhưng Phan Đông Minh thì không, cô càng làm vẻ thờ ơ hắn càng thô lỗ, không chút thương tiếc, hắn khiến cô đau đớn, khiến cô bật khóc.
Khi ấy Phan Đông Minh dừng lại nhìn cô, buông lời nhục mạ “Kiều Kiều, ngoài tôi với La Hạo chắc cũng có không ít người đã đâm qua, sao vẫn còn ra máu, em mọc ra mấy cái màng vậy hả?” “Nó tốt hơn tôi chỗ nào?
Lúc trên giường chắc chắn tôi không kém nó, hay là tối qua tôi không khiến em thỏa mãn?” Từng lời nói của Phan Đông Minh như mũi dao đâm xuyên qua màng tai Tạ Kiềụ Những giọt nước mắt tuyệt vọng như viên châu nhỏ xuống.
Cô tóm nhẹ cái chăn, nghẹn ngào