Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

này, nếu không cho dù tán gia bại sản cũng không bồi thường nổi, có khi còn phải ngồi trong tù lao vài năm.
Sau khi xấu hổ nhìn ảnh chụp xong, Liễu Nhứ quay mặt lại, buông hai tay xuống nhìn Mạnh Lễ, giọng điệu khẩn thiết cầu xin "Mạnh tiên sinh, có thể không lập án được không?
Tôi vừa tốt nghiệp đại học, không muốn đem tương lai tốt đẹp chôn vùi trong tù.
Chúng ta có thể giải quyết riêng với nhau, tôi nguyện ý bồi thường cho anh tất cả chi phí điều trị tại bệnh viện, đồng thời cũng nguyện ý bồi thường cho anh thêm một phần chi phí tổn thất tinh thần.
Anh làm một bản thỏa thuận, tôi sẽ ký tên xác nhận tuyệt không có ý định chạy trốn." Mạnh Lễ tài sản thực nhiều, bản thân anh cũng không thiếu tiền, không cần Liễu Nhứ bồi thường anh cũng có thể tự chi trả tiền điều trị Anh nhướng mày nhìn Liễu Nhứ, giọng điệu lạnh nhạt "Cô làm sai thì phải bị trừng phạt, đừng mong có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật." Ý của anh chính là, hắn không muốn giải quyết cá nanh, Liễu Nhứ về nhà chờ thư hầu tòa gửi đến đi.
"Liễu tiểu thư, bây giờ tôi có việc gấp phải xử lý, mời cô mau chóng rời khỏi." Mạnh Lễ cực kỳ lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.
Liễu Nhứ không muốn đi, cô vẫn còn muốn tiếp tục thuyết phục, "Mạnh tiên sinh......
Mạnh tiên sinh...
Tôi vừa tốt nghiệp đại học, đánh người chạy đi không đánh kẻ chạy lại, cầu xin anh cho tôi một cơ hội sửa đổi, tôi không muốn vào tù." Mạnh Lễ không thèm để ý tới, anh đem Liễu Nhứ kéo ra ngoài cửa, sau đó "Rầm" một tiếng, đem cửa đóng lại.
Mặc cho Liễu Nhứ ở ngoài cửa gọi thế nào, Mạnh Lễ cũng không mở.
Cô suy sụp thất vọng trở về.
Nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, có thời gian, liền đến nhà Mạnh Lễ cắm rễ, hy vọng có thể nói chuyện với anh.
Mạnh Lễ giống như đang cố ý tránh cô.
Liễu Nhứ ngồi xổm canh giữ trước cửa nhà anh vài lần nhưng ngay cả một lần cũng không gặp được.
Mắt thấy kỳ hạn ba ngày sắp đến.
Liễu Nhứ hoảng hốt, thậm chí đêm qua cô còn mơ thấy ác mộng.
Cô mơ thấy bản thân bị cảnh sát bắt vào tù, mặc cho cô cầu xin giải thích thế nào, cảnh sát cũng không chịu thả cô ra.
Mỗi ngày cô chỉ có thể cuộn mình trong nhà tù bẩn thỉu và tối tăm, không có tự do, ngay cả cha mẹ cũng không được gặp.
Bạn bè cùng trường nghe nói cô phạm tội dâm ô, ai nấy đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, sau đó lại châm chọc khiêu khích cô một phen, lạnh lùng xoay người rời đi.
Ngay cả bạn thân là Cù Dương và Tiêu Dĩnh cũng xem thường cô lại làm ra loại chuyện không biết xấu hổ này, sau khi mắng chửi cô một hồi cũng lạnh lùng rời đi.
Liễu Nhứ sợ tới mức bừng tỉnh giữa đêm, hoảng hồn sờ trán một phen, trong lòng bàn tay dính một tay mồ hôi lạnh.
Thật đáng sợ Không, cô không muốn ngồi tù.
Liễu Nhứ điên cuồng lắc đầu, sau đó lập tức nhắn wechat cho quản lý, nói mình đột nhiên bị viêm dạ dày.
Ngày mai muốn xin nghỉ một ngày, không thể đi làm được.
Cô dự định sáng sớm ngày mai, liền đến trước cửa nhà Mạnh Lễ canh giữ cả ngày, hẳn là có thể ngồi đợi đến khi anh trở về.
Quá nửa đêm, Liễu Nhứ đã chìm vào ngủ say, không còn chút gì gọi là hoảng sợ nữa.
Sáng sớm hôm sau, cô rửa mặt, ngay cả đi làm cũng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡