Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

lúc trước càng tồi tệ hơn.
Người phụ nữ điên này phải chịu trách nhiệm giúp anh chữa khỏi bệnh.
Rèm cửa được kéo ra, nam bác sĩ và Mạnh Lễ một trước một sau đi ra.
Bác sĩ ngồi trở lại ghế, cầm bút, viết kết quả chẩn đoán trong hồ sơ bệnh án dương vật bị cắn tạo ra chướng ngại rối loạn dương cương, không phản ứng với các kích thích bên ngoài, chẩn đoán ban đầu là rối loạn dương cương mức trung bình.
Bác sĩ viết xong, ngẩng đầu lên nói với Mạnh Lễ "Mạnh tiên sinh, anh đây là rối loạn dương cương trung bình, cần điều trị bằng thuốc và vật lý trị liệụ Thuốc uống tôi sẽ viết đơn thuốc cho anh, sau khi anh nộp phí ở tầng một, lập tức có thể lên tầng hai lấy thuốc.
Những loại thuốc này đều là uống ba lần một ngày, Mạnh tiên sinh tuân theo lời dặn của tôi, một tuần sau lại tới tái khám.
Về phần trị liệu, tiến hành ở nhà là được.
Mạnh tiên sinh bình thường có thể cùng bạn gái tiến hành vuốt ve thân thể của nhau, như vậy sẽ kích thích thân thể của mình.
Hoặc xem một số bộ phim yêu thích của anh để kích thích thị giác.
Ngoài ra, Mạnh tiên sinh cũng có thể bổ sung đồ ăn bồi bổ sức khỏe, ăn nhiều thức ăn bổ thận tráng dương, còn có bình thường phải chú ý thư giãn, không nên để mệt mỏi quá mức, không nên tạo quá nhiều áp lực cho mình." Bác sĩ nói xong, bỗng nhiên quay đầu nói với Liễu Nhứ phía sau Mạnh Lễ "Cô gái này, nhát cắn lúc đó của cô, sinh ra bóng ma không nhỏ trong lòng Mạnh tiên sinh.
Rối loạn dương cương ở nam phần lớn có liên quan đến yếu tố tâm lý, nếu bóng ma trong tim trở nên càng tồi tệ, bệnh cũng sẽ trở nên trầm trọng hơn, dễ dàng hình thành mức độ nặng, đến lúc đó sẽ không được chữa khỏi.
Cô là bạn gái của Mạnh tiên sinh, bình thường nên động viên anh ấy nhiều hơn, chủ động hơn trong chuyện giường chiếu, phối hợp với anh ấy tiến hành trị liệu nhiều hơn, như vậy bóng ma tâm lý của anh ấy mới có thể từ từ biến mất, dần dần, cũng sẽ trở lại bình thường." Nghe bác sĩ nói như vậy, Liễu Nhứ kinh ngạc mở to hai mắt, cô dùng ngón tay chỉ mình, lại chỉ Mạnh Lễ, lắc đầu nói "Bác sĩ, bác sĩ hiểu lầm rồi, tôi không phải...
Chúng tôi không phải là bạn..." Đơn thuốc lúc này đã viết xong, Mạnh Lễ nhận đơn và hồ sơ bệnh án, lại cảm ơn bác sĩ, một tay túm lấy cổ tay Liễu Nhứ, kéo cô đi ra cửa ngoài.
Liễu Nhứ vừa đi vừa quay đầu định giải thích với bác sĩ "Bác sĩ, tôi...
Tôi không phải bạn gái anh ta..." Bác sĩ chỉ coi bọn họ là đôi tình nhân đang giận dỗi nhau, cũng không nói gì nữa.
Ra khỏi phòng khám, hai người cùng nhau đi thang máy đến tầng một nộp lệ phí.
Liễu Nhứ nhìn Mạnh Lễ cao lớn bên cạnh, ánh mắt không tự chủ được rơi xuống giữa hai chân anh.
Cô vẫn có chút không tin tưởng, bản thân chẳng qua là vô tình cắn một cái mà thôi, người đàn ông này vậy mà lập tức không cứng lên nổi.
Cô ngượng ngùng, nhỏ giọng hỏi "Mạnh tiên sinh, anh thật sự không cứng lên được sao?" Mạnh Lễ nhét bản hồ sơ bệnh án vào tay Liễu Nhứ, nhướng mày liếc xéo cô một cái "Bác sĩ chẩn đoán nói như vậy, nếu cô không tin, có thể tự mình dùng tay thử xem." Dùng tay?
Liễu Nhứ vừa nghe Mạnh Lễ muốn cô lấy tay sờ, hai gò má cô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡