Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

anh đừng lập án, cho tôi một cơ hội sửa chữa bản thân đi, tôi nguyện ý bồi thường tất cả chi phí điều trị, cố gắng giúp anh chữa khỏi thân thể." Hai tay bẩn kia, anh vừa cúi đầu liền có thể nhìn thấy trên mu bàn tay vẫn còn dính mẩu vụn trắng, có lẽ trên đó còn có nước miếng mà anh không nhìn thấy.
Bệnh sạch sẽ của Mạnh Lễ lại bắt đầu phát tác.
Anh siết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi, cố nén xúc động muốn đánh người, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngang bằng với Liễu Nhứ.
Anh nhìn Liễu Nhứ đang khóc vô cùng giả tạo kia, trầm giọng mở miệng "Có mang hiệp nghị đến không?" "Hả?
Hiệp nghị gì?" Tiếng khóc của Liễu Nhứ đột nhiên dừng lại, sửng sốt một hồi mới phản ứng lại, Mạnh Lễ nói là chính là hiệp nghị thỏa thuận bồi thương giải quyết cá nhân.
"Có, có, Mạnh tiên sinh, anh đợi một lát." Liễu Nhứ sáng nay khi ra ngoài, đeo một cái túi màu trắng trên một vai, trong túi chứa hai tờ giấy hiệp nghị đã in xong.
Cô vội vàng quay đầu lại, nhặt túi xách vừa vào cửa đã bị ném xuống đất, kéo khóa ra, lấy hai hiệp nghị ra đưa cho Mạnh Lễ, "Mạnh tiên sinh, anh nhìn xem, phần hiệp nghị này có được không?" Mạnh Lễ nhận lấy hiệp nghị, cúi đầu nhìn kỹ.
Trên hiệp nghị viết "Ngày xx tháng xx năm 20xx, bên A Liễu Nhứ vì say rượu, đi nhầm tầng, lạc vào căn nhà 901 tòa mười.
Chủ sở hữu là bên bên B Mạnh Lễ, bên A đã vô tình cắn hạ thân của bên B, gây ra một mức độ thương tích nhất định cho cơ thể của bên B.
Hai người quyết định hòa giải cá nhân, bên B Mạnh Lễ kiên trì nguyên tắc không khởi tố, không lập án.
Bên A Liễu Nhứ nguyện ý bồi thường tất cả chi phí điều trị phát sinh khi bên B Mạnh Lễ chữa trị hạ thể, cũng nguyện ý bồi thường phí tổn thất tinh thần nhất định.
Bên A Liễu Nhứ, số chứng minh thư nhân dân xxxxxxxxxxxxxxx Bên B Mạnh Lễ, số chứng minh thư nhân dân xxxxxxxxxxxxxxx Thỏa thuận có hiệu lực ngay lập tức sau khi hai người ký và đóng dấu vào hiệp nghị.
" Mạnh Lễ đọc xong hiệp nghị, anh ngước mắt nhìn về phía Liễu Nhứ, nói "Phần thỏa thuận này không đủ hoàn thiện, tôi còn muốn bổ sung thêm một điều nữa." "Bổ......
Bổ sung cái gì?" Liễu Nhứ nhìn tây trang giày da trên người Mạnh Lễ, tóc tai được chau chuốt tỉ mỉ, trái tim bỗng nhiên run lên.
Mạnh Lễ nhận lấy hiệp nghị, cầm lấy bút bên cạnh, nhanh chóng lưu loát hạ bút ký tên mình.
Hai bản hiệp nghị, mỗi bên giữ một bản.
Sự việc cuối cùng cũng được giải quyết.
Liễu Nhứ bỏ bản hiệp nghị vào trong túi xách, trong lòng mừng thầm.
Cô cuối cùng không phải lưu lại bản án, về sau vẫn là một cô nương trong sạch.
Mạnh Lễ liếc mắt nhìn lịch treo tường, nói "Ngày mai là cuối tuần, cô rảnh không?
Nếu rảnh rỗi, đi cùng tôi đến bệnh viện để kiểm tra.
" Liễu Nhứ cuối tuần không cần đi làm, nhanh chóng gật đầu "Có, có, lúc nào Mạnh tiên sinh chuẩn bị đi, báo tôi một tiếng.
Tôi lúc nào cũng có thể." Đang lúc xoay người đang chuẩn bị rời đi, Liễu Nhứ bỗng nhiên nhớ tới, mình còn chưa có phương thức liên lạc của Mạnh Lễ.
Cô lấy điện thoại di động ra, mở WeChat, "Mạnh tiên sinh, chúng ta thêm bạn wechat đi, thuận tiện liên lạc sau này, bàn bạc về chi phí bồi thường điều trị." Mạnh Lễ nghe vậy liền lấy điện thoại di động ra, mở mã QR


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡