Chương 20
Tô Nam Tinh bảo cô ấy “Cậu phải hạ quyết tâm chạy bộ sáng sớm với mình, buổi tối cùng ăn salad, chắc chắn sẽ gầy đi ” Miêu Manh Manh lập lời thề son sắt, thậm chí còn ném nửa chai nước ngọt còn lại đi, đưa tay lên trời, “Mình nhất định sẽ gầy đi ” Chu Dịch nhìn đôi bạn thân từ đằng sau, không ngờ lúc Tô Nam Tinh thư giãn cũng thật đáng yêu, không giống với dáng vẻ nghiêm túc trong công ty.
Có điều tối hôm đó khi hai người ôm nhau, cô ấy không hề nghiêm túc, nhất là khi cô ấy mở to đôi mắt ngấn nước, nhỏ giọng cầu xin anh.
Giọng nói đó khàn khàn, đầy gợi cảm, vòng eo thon nhỏ như có thể bóp gãy.
Vẻ phong tình đó khiến anh nhớ mãi không quên.
Lời của tác giả Mặc dù mị cũng muốn có chút “thịt”, nhưng mà mị rất sợ bị bắt vào đồn cảnh sát đó.
Mị biết các cô đều mong chờ lần thứ hai, nhất định sẽ có lần thứ hai, nhất định sẽ có, thế nhưng không phải là cảnh “giường chiếu” nha Tô Nam Tinh không hề nghĩ tới việc sẽ bắt gặp Chu Dịch trong công viên.
Nhìn dáng người từ đằng xa, bờ vai dày rộng, sống lưng thẳng tắp, khí thế mạnh mẽ, kiên cường đó chỉ có trên người Chu Dịch.
Trong vài giây khi Chu Dịch đi về phía cô, Tô Nam Tinh đang suy nghĩ lát nữa sẽ đối mặt với anh như thế nào.
Dù gì trước đó bọn họ đã nói rõ sẽ quên đi chuyện hai người từng ngủ với nhaụ Trong suy nghĩ của Tô Nam Tinh, bọn họ có thể hiểu ngầm trở lại làm sếp và nhân viên đơn thuần như trước đây.
Trong giờ làm việc sẽ là đồng nghiệp nghiêm túc làm việc, sau khi tan sở sẽ không quan tâm anh ấy đi bar hay đi tập gym, đó đều là sở thích riêng của mỗi người.
Vậy mà không hiểu tại sao họ lại cùng xuất hiện ở nơi riêng tư.
Vậy nên khi thấy Chu Dịch đi tới, cô đã có chút phản ứng.
Nhưng thật ra Chu Dịch lại rất bình tĩnh, thấy Tô Nam Tinh còn lên tiếng trước “Đi dạo à?” Tô Nam Tinh mới lịch sự chào lại “Chào giám đốc.” Chu Dịch đang quét mã vạch mua chai nước suối, mở nắp ra uống một ngụm.
Tô Nam Tinh thấy yết hầu của anh chuyển động lên xuống.
Mới chạy bộ xong nên Chu Dịch đổ mồi hôi đầm đìa, từ trên trán xuống mặt, vùng cổ cũng đầy mồ hôi, cổ áo thun bị mồ hôi thấm ướt.
Trên người anh tỏa ra một hơi nóng hừng hực, lan truyền trong không khí rồi truyền qua Tô Nam Tinh đứng bên cạnh.
Không biết tại sao Tô Nam Tinh rất muốn đứng xa một khoảng.
Chu Dịch nói “Tối nay tôi chạy xa hơn bình thường, chạy được 10km, không ngờ lại gặp được cô.” Tô Nam Tinh nghĩ thì ra anh ấy cũng thích chạy bộ, hơn nữa còn chạy được 10km.
Hiện giờ cô chỉ chạy được 5km, không thể chạy nổi 10km.
Nhưng cô không nói gì thêm vì cô không muốn tiếp xúc nhiều với anh ngoài công việc.
Cô vừa định nói với Chu Dịch rằng chúng tôi không làm phiền anh nữa, anh tiếp tục chạy bộ đi.
Chu Dịch đã lên tiếng “Đã trễ rồi, hai cô gái các cô ở ngoài đường không an toàn cho lắm.
Đi, tôi đưa hai người về.” Tô Nam Tinh định nói không cần, kết quả là Chu Dịch đã nhấc chân đi về phía nhà cô.
Lúc chạy bộ, Chu Dịch cũng mặc quần thể thao bó sát đôi chân dài quá đáng, dường như chiều cao 1m86 chỉ tính mỗi đôi chân.
Nhìn tấm lưng khỏe rộng dưới ánh đèn đường