Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

cãi nhau, tính khí của bố Tô xấu đi, thường hay nóng nảy.
Bầu không khí ngột ngạt trong nhà khiến Tô Nam Tinh không muốn ở lại nữa.
Vì vậy sau khi có công việc, cô đã dọn ra ngoài ở.
Bố mẹ cô hay cằn nhằn cô dọn ra ngoài quá tốn kém, ở trong nhà sẽ tiết kiệm hơn.
Tô Nam Tinh lấy lý do đi làm hơn bốn tiếng để từ chối.
Lần này về nhà, có lẽ do bố Tô đưa số điện thoại của Tô Nam Tinh cho chủ nợ nên ông nói rất ít, thậm chí không dám nhìn mặt Tô Nam Tinh.
Mẹ Tô thấy Tô Nam Tinh về thì rất vui, nhìn cô từ trên xuống dưới để xem dạo gần đây cô có ăn uống đầy đủ không.
Bà còn nói với cô “Sao con lại gầy đi rồi?” “Con bận quá, đôi khi không màng ăn uống.” Mẹ Tô làu bàu “Dù gì cũng không thể bỏ bữa…” Bà lại hỏi cô “Gần đây con còn tăng ca không?” “Gần đây đỡ hơn chút, không còn tăng ca đến khuya, nhưng tăng ca đến 6 – 7 giờ tối là chuyện bình thường.” Mẹ Tô gắp cho cô một miếng sườn heo để cô ăn nhiều hơn.
Bà còn vô tình hỏi “Đúng rồi, gần đây Lương Tuấn thế nào rồi?” Tô Nam Tinh trả lời thẳng “Con và anh ta chia tay rồi.” Mẹ Tô giật mình, ngay cả bố Tô ngồi im bên cạnh uống rượu cũng ngẩn người ra.
Mẹ Tô hỏi “Tại sao vậy, không phải trước đây vẫn rất tốt sao?” Tô Nam Tinh trả lời “Sau khi tốt nghiệp, anh ta vào làm trong một công ty điện lực, mức lương chính thức là 10 nghìn tệ, có lẽ cho rằng con không xứng với anh ta.” Ban đầu mẹ Tô hơi giận, định quở trách có phải Tô Nam Tinh đã làm chuyện gì không hay khiến bố mẹ của Từ Lương Tuấn tức giận hay không.
Vừa nghe thấy lý do này, mẹ Tô liền trách mắng Từ Lương Tuấn “Đúng là đồ tệ bạc ” Bố Tô không nói gì, nhưng tốc độ rót rượu càng nhanh hơn.
Sau khi uống cạn, bố Tô ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe, “Con gái của Tô Bằng tôi lại bị người ta chê trách chỉ vì gia cảnh không tốt…” Bố Tô lảo đảo đứng lên, vịn vào cái tủ bên cạnh rồi nói “Rõ ràng con phải được lái một chiếc xe thể thao màu đỏ, mặc quần áo đẹp…” Mẹ Tô thấy bố Tô đã uống say, vội vàng dìu ông ấy vào phòng.
Tô Nam Tinh ngồi bên bàn ăn, rất sợ viền mắt mình đỏ lên nên cắm đầu ăn cơm.
Khi mẹ Tô đi ra lại, Tô Nam Tinh khuyên ngược lại bà như không có gì xảy ra “Vừa mới bắt đầu mà Từ Lương Tuấn đã ghét bỏ con, sau này kết hôn rồi sẽ ly hôn, bây giờ chia tay sớm cũng tốt.” Mẹ Tô thở dài, “Tốt cái gì, làm lãng phí bốn năm thanh xuân của con.” Tô Nam Tinh không đáp lại, bởi vì chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được, có nói thêm cũng vô dụng, vậy nên cô không muốn nói ra.
Ăn cơm xong, cô bỏ đũa xuống, nói với mẹ Tô “Đúng rồi mẹ, con được thăng chức rồi ” Có chuyện vui nên mẹ Tô cũng nở nụ cười.
Tô Nam Tinh nói “Con được thăng chức lên tổng giám sát ngành trong bộ phận, mỗi tháng sẽ được tăng thêm năm trăm tệ, tiền thưởng cuối năm có thể nhiều hơn chút.” Mẹ Tô vui vẻ nói “Tốt quá rồi.” Tô Nam Tinh nói chuyện với mẹ Tô một hồi thì quyết định tối nay không ở lại đây.
Cô viện đại một lý do, nói rằng tối nay phải về tăng ca, sau đó đưa cho mẹ Tô năm trăm tệ,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡