Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

Người đó còn tưởng Tô Nam Tinh đến giám sát nên hơi căng thẳng.
Nhưng thật ra Tô Nam Tinh không hiểu nhiều về việc thi công, cô chỉ mượn cớ ra ngoài để né tránh Chu Dịch.
Cứ như vậy, Tô Nam Tinh đã đến nơi thi công trong hai ngày liên tiếp.
Ngày đầu tiên, Chu Dịch nghe nói cô đến nơi thi công để quan sát còn khen cô cố gắng học hỏi, lời khen giống như chị Tiền.
Ngày hôm sau, anh phát hiện Tô Nam Tinh vẫn đến đó cũng không nói gì.
Đến gần tối thứ Sáu, Tô Nam Tinh dự định đi thẳng về nhà từ quận Nam Hoàn, không quay về công ty điểm danh.
Kết quả là Chu Dịch gọi điện thoại đến, anh nói “Tập đoàn cần tất cả bảng tiến độ dự án của năm nay, đồng thời nộp cả bảng chi tiêu và chi phí.
Cô nhanh chóng báo tin cho các công ty chi nhánh bên dưới biết để họ gửi số liệu qua.
Cô tổng hợp thành bản báo cáo rồi gửi cho tập đoàn.” Trên tàu điện ngầm, Tô Nam Tinh vội vàng gọi điện thoại báo tin cho hơn một chục công ty chi nhánh thành phố trực thuộc tỉnh.
Ở bên kia, một số người đang trên đường về nhà phải quay lại làm báo cáo, khắp nơi đều vang lên tiếng oán hờn.
Trong công ty Hoa Tín, chuyện làm báo cáo bất chợt như thế này cũng rất bình thường, có khi nửa đêm còn phải làm báo cáo.
Nếu không tại sao nhà của Chu Dịch và Tô Nam Tinh lại ở gần công ty tỉnh?
Còn chẳng phải vì tăng ca đột xuất nên ở gần đó sẽ thuận tiện hơn.
Khi cô quay về công ty, đèn trong phòng làm việc của Chu Dịch vẫn sáng.
Tô Nam Tinh gõ cửa, lên tiếng chào hỏi trước, xem như báo cho anh biết mình cũng gấp gáp về tăng ca.
Chu Dịch gật đầu với cô và nói “Cô mau đi làm việc đi, bên phía tập đoàn đang cần gấp.” Tô Nam Tinh nghĩ doanh nghiệp nhà nước lâu đời như tập đoàn Hoa Tín có ba nét đặc sắc nhất nhiều nhân viên, nhiều hội nghị, và nhiều bảng biểụ Sau khi thu thập đủ số liệu từ 14 công ty thành phố trực thuộc tỉnh rồi làm thành bản báo cáo, gửi cho tập đoàn thì đã hơn mười giờ, bên ngoài trời tối đen như mực.
Tô Nam Tinh tắt máy vi tính, gõ cửa phòng làm việc của Chu Dịch, “Sếp, báo cáo đã được gửi đi, bên đó bảo OK.” Chu Dịch gật đầu, tắt máy vi tính, đứng dậy và cầm áo khoác vest lên, đi đến bên cạnh Tô Nam Tinh và nói “Đi thôi, tôi đưa cô về.” Vậy nên bối cảnh lại biến thành hai người ở trong một không gian chật hẹp… Hơn nữa còn là trong xe của anh.
Tô Nam Tinh chợt nhớ đến tối hôm đó, hình như tài xế ngồi ở ghế lái, lúc đó hai người lại hôn nhau ở ghế sau, chắc là tài xế cũng tan nát con tim lắm.
Tô Nam Tinh liếc nhìn ra ghế sau từ kính chiếu hậu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Chu Dịch trong gương.
Chu Dịch cũng nhìn vào kính chiếu hậu, nhưng đang nhìn cô.
Tô Nam Tinh vội vàng rời mắt.
Chu Dịch mở radio lên, trong xe vang lên tiếng nhạc êm dịu, có lẽ anh cũng muốn tìm một chủ đề để hàn huyên với Tô Nam Tinh.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh cảm thấy nên đi từ góc độ công việc sẽ có chủ đề để nói.
Anh bèn hỏi “Cảm giác thăng chức thế nào?” Tô Nam Tinh trả lời “Bận rộn hơn, với lại…” “Với lại cái gì?” “Có nhiều người hẹn tôi đi ăn hơn.” Chu Dịch mỉm cười, “Đúng vậy, những bữa ăn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡