Chương 13
đã rung động được, không thực tế cho lắm… Dù sao trước đó chỉ là đồng nghiệp có quen biết, có chút thiện cảm với nhaụ Có chút thực tế, nhưng không cần sợ.
Không có ngược đâu, sau này mọi thứ sẽ thành “mặt dày cưng chiềụ” Song nếu đã nói xem như không có gì xảy ra, cho dù Tô Nam Tinh suy nghĩ trong lòng như thế nào, cô luôn có thể che giấu cảm xúc trên mặt.
Buổi chiều trước khi đi họp với nhà thầu phụ cùng Chu Dịch, hai người đứng trong thang máy, cô không nói câu gì, còn Chu Dịch lại liếc nhìn cô vài lần.
Tô Nam Tinh có thể cảm nhận được có lẽ anh muốn chủ động nói chuyện với cô, nhưng sau nhiều lần lại không mở miệng.
Tô Nam Tinh nghĩ nếu mối quan hệ giữa họ vẫn chỉ là sếp va nhân viên như trước đây thì tốt biết mấy.
Trong phòng họp, những đại diện của nhà thầu phụ đã ngồi quanh bàn tròn.
Có một số người từng tiếp xúc với Tô Nam Tinh, có một số người vẫn chưa biết cô.
Thế nhưng thông qua mạng lưới riêng, họ đều biết bộ phận tích hợp hệ thống chủ chốt mới đề bạt một tổng giám sát ngành.
Lúc Tô Nam Tinh đi vào sau Chu Dịch, mọi người đều đứng dậy và rối rít chào hỏi cô.
Có người quen biết Tô Nam Tinh còn nói thẳng “Sau này phải gọi cô là tổng giám sát Tô rồi.
Trước đây lúc hợp tác với cô, tôi đã thấy cô rất có năng lực.” Rồi nói với Chu Dịch bằng giọng điệu thân thiết “Tổng giám sát Tô là một nhân tài rất có năng lực, giám đốc Chu quả là có mắt nhìn người.” Lúc nào Chu Dịch cũng giữ một khoảng cách khi giao tiếp với nhà thầu phụ, nhưng vẫn thể hiện sự thân thiết.
Anh giữ khoảng cách rất tốt, lúc đi làm thì lịch sự, đến khi ngồi vào bàn tiệc thì anh anh em em, nâng ly chạm cốc.
Trước đây Tô Nam Tinh từng đi cùng Chu Dịch đến một số bữa tiệc, song con gái luôn bị chịu thiệt trong những bữa tiệc này.
Tô Nam Tinh rất có trách nhiệm đỡ rượu thay Chu Dịch.
Tuy nhiên, sau này khi có những bữa tiệc như thế này, Chu Dịch đều gọi Tống Tập vừa biết uống rượu, vừa biết nói đùa.
Tô Nam Tinh biết đó là sự cẩn thận, chu đáo của Chu Dịch.
Có điều sau khi thăng chức, cô sợ rằng sẽ không thiếu những bữa tiệc đó.
Hôm đó sau khi họp xong, có một số người của nhà thầu phụ lôi kéo cô thêm WeChat.
Thêm WeChat chưa được bao lâu đã có người gửi tin nhắn đến Lúc nào cô rảnh rỗi cùng đi ăn một bữa chứ?
Tin nhắn hẹn đi ăn đã đến rồi.
Các nhà thầu phụ như bọn họ trực thuộc dưới công ty tỉnh Hoa Tín, đã hợp tác rất nhiều lần.
Nói thẳng ra, bọn họ đều có dây tơ rễ má với nhau, tuy nhiên tất cả đều có đủ trình độ chuyên môn và thi công.
Thế nhưng có nhiều nhà thầu phụ có điều kiện phù hợp hơn, vậy tại sao lại chọn bọn họ?
Cách thức làm việc trong này đều nằm trong bữa ăn tối với Chu Dịch.
Có được dự án sở cảnh sát quận Nam Hoàn, những dự án sau này sẽ càng lớn.
Nếu hoàn thành dự án trong quận sẽ tiếp tục với dự án thành phố, hoàn thành một dự án đã đủ cho một công ty nhỏ ăn trong một năm.
Những nhà thầu phụ này đều rất nỗ lực tìm Chu Dịch để xây dựng mối quan hệ.
Có điều dựa theo suy đoán của Tô Nam Tinh, hợp đồng phụ của dự án này được ký kết nhanh chóng chắc