Chương 11
bắt đầu trở nên minh mẫn, cô nghĩ đến chuyện Từ Lương Tuấn chia tay cô vào hôm qua.
Thật kỳ lạ, mới chỉ qua một ngày mà dường như cô không hề đau lòng.
Có lẽ vì lý do chia tay của Từ Lương Tuấn đã đánh trúng tử huyệt của cô?
Có lẽ vì trong bốn năm qua, hai người gặp nhau thì ít, xa nhau thì nhiều?
Thậm chí cũng là vì cô ngày càng ưu tú?
Thật ra trước khi Chu Dịch đề bạt cô lên tổng giám sát, mặc dù không có danh tiếng của tổng giám sát, nhưng cô đã làm nhiều công việc của một tổng giám sát, rất nhiều dự án trong bộ phận đều do cô phụ trách.
Về cơ bản, cô và Tống Tập đã trở thành trợ thủ đắc lực của Chu Dịch.
Lý do nhân viên của Tống Tập là Lý Uyển không thích cô, ngoại trừ việc cô là nhân viên tạm thời còn là vì trong lúc cạnh tranh chức vụ tổng giám sát ngành của phòng ban, Lý Uyển đã không cạnh tranh lại cô.
Thật ra Chu Dịch để nhân viên cạnh tranh rất đơn giản.
Anh cho mỗi người một cơ hội, sau đó nhìn vào biểu hiện của mỗi người.
Rõ ràng Chu Dịch rất hài lòng với phương án của Tô Nam Tinh về dự án tiếp theo, vì vậy Tô Nam Tinh được thăng chức.
Nhờ vậy mà Tô Nam Tinh mới có cơ hội tổ chức một số cuộc họp dự án thay Chu Dịch.
Cô được tiếp xúc với nhiều người ưu tú hơn, được học hỏi nhiều hơn.
Cô đã trở nên ưu tú hơn, còn Từ Lương Tuấn vẫn cho rằng với số tiền lương mười nghìn tệ trong tập đoàn điện lực đã có thể sống ổn định cả đời?
Từ Lương Tuấn mới khởi nghiệp đã vứt bỏ cô, như vậy càng tốt hơn là đợi bọn họ kết hôn rồi ly hôn, dù sao đến lúc đó đã có quá nhiều ràng buộc.
Cứ thế chia tay cũng tốt.
Từ Lương Tuấn muốn tìm một cô gái có điều kiện tốt hơn, còn cô cho rằng với những nỗ lực của mình sẽ đạt được mức lương mười nghìn tệ, thậm chí có cuộc sống tốt hơn mà không cần dựa vào đàn ông, không cần cưới ai đến cứu vớt cuộc đời mình.
Tô Nam Tinh nghĩ đến Chu Dịch liền nhớ đến chuyện xảy ra vào tối qua.
Thật ra những cảm giác Chu Dịch mang đến đúng là khó quên… Lúc nãy đi tắm, cô còn thấy những dấu hôn màu đỏ nhạt mà anh để lại trên ngực cô, khiến cô không dám nhìn thẳng vào mình.
Sáng nay Tô Nam Tinh không có cơ hội nói chuyện với Chu Dịch.
Cô muốn tự nói ra câu “Xem như chưa có chuyện gì xảy ra”, vì cô biết rõ mình và Chu Dịch sẽ không thể có bước tiến triển.
Thay vì khiến hai bên khó xử, ngay từ đầu nên giải quyết êm đẹp, cho cả hai một con đường lui ổn thỏa.
Trong tập đoàn Hoa Tín rất chuộng việc ghép đôi “môn đăng hộ đối”.
Các lãnh đạo thế hệ trước rất thích tác hợp con cái họ đến với nhau, tiếp quản quyền lợi và mạng lưới kết nối trong Hoa Tín.
Công ty tỉnh L bọn họ rất đẩy mạnh việc ghép đôi con nhà giàu nội bộ như thế này.
Chẳng hạn như giám đốc bộ phận marketing Đinh Diễm – sếp cũ của cô, anh ấy và vợ mình là mảnh ghép hoàn hảo.
Trong công ty, cả hai người đều là cán bộ cấp trung, mức lương năm của hai người là một triệu tệ, trong phòng ban có hàng nghìn nhân viên đang chờ họ ra lệnh.
Bố của Chu Dịch là người đứng thứ hai của công ty tỉnh C khu vực Đông Nam.
Ông chỉ hy vọng Chu