Chương 9
một vẻ đẹp tương phản đầy quyến rũ.
Chẳng hiểu vì sao, khi chiếc khăn còn ẩm lướt qua bờ vai, Ứng Ẩn lại bất chợt nhớ đến gương mặt nghiêng của người đàn ông trong chiếc Maybach.
“Cái khăn này của ai vậy?” Nguyễn Dật cẩn thận hỏi.
“Của chị.” Ứng Ẩn hoàn hồn, dứt khoát chặn đứng sự tò mò của cô nàng.
Khi mặc váy lên, quả nhiên như cô nói, không thật sự vừa vặn, có chút chật.
Ứng Ẩn có dáng người chuẩn size 0, nhưng vẫn không thể gầy như siêu mẫụ Một khi mặc vào, đường cong càng hiện rõ, ngực là ngực, mông là mông.
“Những hạt đá trên váy này tinh xảo quá.” Nguyễn Dật đưa tay ra, dè dặt chạm vào, rồi vuốt nhẹ lớp tay áo viền cánh hoa xếp chồng “Ôi, giống mây thật.” Ứng Ẩn bật cười khẽ “Thích thế à?
Không có gì đâu, sau này nổi tiếng rồi, em sẽ mặc đến phát chán, đến mức chỉ muốn mặc áo thun đi thảm đỏ cho xong.” “Là sếp Tống tặng hả?” Nguyễn Dật hỏi, lén quan sát sắc mặt của Ứng Ẩn.
Tống Thời Chương sau khi ly hôn đang độc thân, giới showbiz từ lâu đã đồn đoán rằng anh ta có ý theo đuổi Ứng Ẩn nan hoặc ngược lại, là Ứng Ẩn muốn bám lấy cành cao.
Dù thế nào, anh ta cũng thường xuyên “mượn” cô đi cùng.
Từ tiệc của giới thương gia, đến dạ tiệc từ thiện, hay after party, chỉ cần có thể dẫn theo, anh ta đều dẫn.
“Là sếp Tống ‘mượn’ cho.” Ứng Ẩn dường như không nghe ra được ẩn ý trong câu hỏi, bình thản chỉnh lại cách nói, rồi hỏi tiếp “Máy sấy tóc đâu?” Nguyễn Dật lấy máy sấy đưa cho cô, hỏi “Chị Ứng, chị kiếm được nhiều tiền như vậy rồi, đã từng tự mua cao cấp chưa?” Ứng Ẩn bật công tắc, quay sang nhìn cô, vừa bất ngờ vừa buồn cười “Tự mua?
Làm gì cơ?
Chủ nghĩa tiêu dùng không nên theo, để dành tiền lấy lãi còn hơn.” Nguyễn Dật “…” Thật nể cô ấy khi nói ra câu đó.
Một chiếc váy cao cấp giá hàng triệu, gửi ngân hàng mỗi tháng lãi chưa đến vài nghìn, còn không đủ tiền phí quản lý chung cư của cô ấy.
Máy sấy thổi ra luồng gió ấm, Ứng Ẩn nghiêng đầu, chỉnh nhiệt độ và gió mạnh nhất để hong tóc.
Một lúc sau, nhân viên PR phụ trách tiếp đón các cô đẩy cửa bước vào, trên tay cầm theo túi trang điểm “Thật vất vả, không nghĩ đến việc phải chuẩn bị mấy thứ này.” Ứng Ẩn sấy khô tóc, tùy ý buộc tóc xoăn dài thành đuôi ngựa thấp, cầm túi trang điểm giơ lên “Cảm ơn nhé.” Cô xoay người bước vào trong để rửa mặt tẩy trang.
Trong phòng chỉ còn Nguyễn Dật và nhân viên PR, cả hai không có gì để nói, đành trò chuyện vu vơ “Tiệc bắt đầu chưa vậy?” “Bắt đầu rồi.” PR đoán được tâm ý “Hay em ra ngoài trước đi?
Ngồi đây cũng buồn.” Nguyễn Dật thực sự có ý định này.
Mạch An Ngôn muốn cô mở rộng tầm mắt và rèn luyện bản lĩnh, nhưng theo Ứng Ẩn thì không rèn luyện được bản lĩnh, cô ấy quá nổi bật, khiến cô như một cọng cỏ nan không, vì cô mặc váy bồng bềnh, nên là một “cọng cỏ” bồng bềnh.
Nguyễn Dật gật đầu “Vậy chị giúp em nhắn với chị Ứng, bảo em ra trước nhé.” PR mỉm cười “Được.” Nguyễn Dật vừa bước ra cửa liền chạm mặt Tống Thời Chương.
Anh ta đứng tựa vào tường hành lang, tay cầm ly whisky, rõ ràng đang đợi Ứng Ẩn.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta hơi ngẩng đầu, thấy không phải là người mình đợi, ánh mắt liền thản nhiên rút về.
Lúc đi ngang qua anh