Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

năm nay, Khởi Lệ vốn chưa từng mời đại diện thương hiệu chính thức công bố người đại diện toàn cầu đầu tiên là Ứng Ẩn.
Đoạn quảng cáo đó xuất hiện khắp thế giới, đèn LED ở Las Vegas chiếu suốt ngày đêm, không ngừng nghỉ.
Ông Khang đương nhiên đã xem.
Ông hồi tưởng một lát, chợt hiểu ra “Là nữ chính trong đoạn đó?” Chiếc xe tiến vào tầng hầm B2, đỗ vào vị trí dành riêng.
Thương Thiệu cầm áo vest, đẩy cửa xe bước xuống, đồng thời khẳng định suy đoán của ông “Là cô ấy.” Ánh mắt ông Khang có phần ngỡ ngàng, dường như không thể nối liền hình ảnh “nữ quỷ” vừa nãy với nữ minh tinh trong đoạn quảng cáo.
Ông trầm ngâm giây lát rồi bật cười lắc đầu “Nhìn không ra thật, lớp trang điểm tệ quá.” Rồi hỏi đúng điều mấu chốt “Cậu chủ làm sao nhận ra được?
Cách xa như vậy mà.” Thương Thiệu bước chậm lại, ngoái đầu liếc ông một cái, giọng hờ hững “Ông càng lớn tuổi càng nhiều chuyện.” Ông Khang im miệng, theo sau bước chân Thương Thiệụ Chiếc áo vest đen không đuôi, chất liệu cao cấp và bóng bẩy đến vô song, vậy mà lại bị Thương Thiệu tùy tiện vắt trên vai.
Anh bước vào khu thang máy, trong lúc chờ mới thong thả khoác áo vào, rồi ngón tay thon dài nhẹ chỉnh nút thắt cà vạt.
So với đám khách ăn vận chỉn chu trong đại sảnh tiệc, nhân vật chính như anh lại giống như bị bắt đến thế vai vào phút chót.
Thang máy “đinh” một tiếng, cửa vừa mở ra, dáng vẻ lười biếng và không kiên nhẫn ấy bị Trần Hựu Hàm bắt gặp ngay.
“Đến sớm thật đấy.” Trần Hựu Hàm trêu ghẹo.
Giọng điệu Thương Thiệu ung dung như bước chân anh “Không tính là muộn.” Hai người bắt tay ôm nhau, vỗ vai thân thiết “Lâu quá không gặp.” Cửa thang máy khép lại, ông Khang bên cạnh ấn tầng.
“Nhà mới dọn ổn chưa?” Trần Hựu Hàm hỏi, “Cái thủy cung đó, tôi đoán anh sẽ thích.” “Cá voi không ổn lắm, tôi sợ nó không quen môi trường.
Bên Nga đã cử hai chuyên gia sang, đến lúc đó để họ trao đổi với người của anh.” Trần Hựu Hàm bật cười “Tôi hỏi anh, đâu có hỏi con cá.” Biệt thự mới của Thương Thiệu chính là do Trần Hựu Hàm nhường lại.
Nơi đó vốn là một thủy cung, có thế giới đại dương và cửa sổ quan sát biển.
Sau này trung tâm hải dương chuyển về nội thành, nơi này trở thành cơ sở nghiên cứu sinh sản sinh vật biển, hợp tác với đơn vị quốc gia.
Thương Thiệu mua lại khu đất đó nhưng không đuổi người, cả đội bảo tồn động vật vẫn làm việc tại chỗ.
Thương Thiệu cười lười biếng “Cá không ổn, người cũng chẳng ra gì, suốt ngày chỉ nghĩ uống rượu chi bằng về nhà ngắm cá.” Trần Hựu Hàm ném cho anh điếu thuốc “Lần này anh mua cả cảng, cả tàu, đổ bao nhiêu tỷ vào đó rồi?” Tập đoàn Thương Vũ kinh doanh toàn cầu nhưng tổng bộ vẫn ở Hồng Kông.
Lần này do các bộ ban ngành và chính quyền địa phương mời gọi, cùng doanh nghiệp nhà nước hợp tác phát triển lĩnh vực y sinh, trọng tâm đặt tại thành phố Ninh.
Nhìn bề ngoài, đây là thương vụ thông thường, nhưng thật ra mang tính chính trị rất cao.
Y sinh là lĩnh vực mà chính quyền địa phương đặt cược cho 20 năm tới.
Tập đoàn Thương Vũ gánh vác trách nhiệm, cũng được hưởng nhiều chính sách ưu đãi.
Trong mấy chục năm qua, không ít doanh nghiệp Hồng Kông vào đại lục lừa chính sách, giành đầu tư, miệng nói hay nhưng không làm gì thực tế.
Chính phủ từng chịu thiệt, nên càng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡