Chương 20
rượu vang đỏ, đầu ngón tay thanh mảnh gõ nhẹ lên thành bồn tắm sứ trắng mấy nhịp, vừa nhắc vừa khẽ cảnh báo “Tống Thời Chương không tốt như em nghĩ đâu, đừng để bị lừa.” Câu này là lời thật lòng.
Nhưng Nguyễn Dật lại vô tư đáp “Biết rồi mà.
Em không tranh sếp Tống với chị đâu ” Ở lại thêm một lát, cô em gái đã nóng lòng muốn xuống chơi tiếp nên chào rời đi.
Nhưng không bao lâu sau, chuông cửa lại vang lên.
Ứng Ẩn nhấn máy trả lời, nghe thấy giọng Nguyễn Dật sốt sắng “Em quên túi xách cầm tay rồi ” Ứng Ẩn đành chịu, khoác áo choàng ra mở cửa lần nữa.
Tựa người vào quầy bar nhìn cô em vội vàng lấy lại túi, còn tranh thủ tô thêm chút son.
“Đi đây đi đây ” Cô nhảy chân sáo.
“Lần này chắc không quên gì nữa chứ?” Ứng Ẩn trêụ “Không đâu ” Nguyễn Dật lại giơ tay thề thốt.
Tiễn người đi xong, Ứng Ẩn gỡ áo choàng, vừa ngâm mình xuống nước chưa đầy hai phút thìnan ting chuông cửa lại reo.
Cái con bé này đúng là thiên tài bỏ quên mọi thứ trên đời.
Cô bực bội không thèm ngâm nữa, vừa khoác áo tắm vừa chân trần bước ra cửa, buộc dây ngang eo, miệng còn lầm bầm “Lại quên cái quái gì nữa vậy hảnannan” Đứng ngoài cửa là Thương Thiệụ Anh không mặc áo khoác, chỉ khoác một chiếc sơ mi đen.
Cà vạt không còn được thắt ngay ngắn như lúc trước, nút Windsor lỏng lẻo vài phần, khiến vẻ nhã nhặn vốn có của anh thêm chút tùy ý cuốn hút.
Một tay anh đặt lên khung cửa, ánh mắt từ trên xuống dưới chậm rãi lướt qua người Ứng Ẩn.
Chậm đến mức… khiến cô muốn chôn mình xuống đất cho rồi.
Áo choàng trắng bị mặc rồi cởi, cởi rồi mặc, giờ đã nhăn nhúm không ra hình dạng.
Cổ áo may mà không trễ lắm, nhưng với góc nhìn của anh, vẫn thấy được từng giọt nước trượt từ cổ thiên nga xuống hõm xương quai xanh mảnh mai.
Khuôn mặt cô nóng ran, lớp da trắng như sứ hồng lên một tầng mỏng như sương.
Trong phòng bật điều hòa lạnh, nhưng hương hoa hồng từ tinh dầu lại nóng bức như vừa đun sôi.
Thương Thiệu híp mắt, ánh mắt có phần thâm sâu khó đoán “Cô Ứng, xem ra đã khỏi bệnh rồi.” Đầu óc Ứng Ẩn trống rỗng, theo phản xạ rầm một tiếng, cô đóng sập cửa lại.
Chết tiệt Anh ta tới làm gì?
Có định… định làm gì cô không?
Không phải bảo anh ta không phải loại người như thế sao?
Cô vội thắt lại búi tóc ướt trên đầu, vuốt mấy sợi lòa xòa lên trán ra sau tai, chỉnh đốn lại thần sắc, sau đó mới mở cửa lần nữa.
Lần này bình tĩnh như chưa có gì xảy ra, nghiêm túc hỏi “Anh Thương có việc gì sao?” Cô không để ý, Thương Thiệu không biết từ lúc nào đã lùi về sau nửa bước, giữ một khoảng cách chuẩn mực đúng mực quý ông “Cô dầm mưa nặng như vậy, tôi lên xem một chút.” Ứng Ẩn đặt mu bàn tay lên má, diễn tiếp “Cảm ơn anh đã quan tâm, chắc chỉ hơi sốt nhẹ thôi.” Thương Thiệu khẽ gật đầu, cũng không có ý nán lại “Vậy nghỉ ngơi cho tốt.” Ứng Ẩn vừa mới “tạt gáo nước lạnh” cho anh ta, lúc này tỉnh táo lại, bèn lấy lễ đối đãi, lịch sự đứng thẳng, nhẹ nhàng nói “Chúc anh Thương ngủ ngon.” Rồi tiễn anh rời đi.
Đúng lúc đó, thang máy mở ra, quản gia mặc đồng phục khách sạn bước ra, tay nâng một khay vàng.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, ánh mắt vốn dĩ bình thản của Thương Thiệu dừng lại trên khay