⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

đi, không cần cứ phải chăm sóc em đâu, uống hết em tự múc được." Cô cầm đũa gắp thức ăn vào bát cho anh.
Sau khi Tiết Trạch ăn, Thịnh Thư Ý lại tiếp tục gắp, thế là diễn biến tiếp theo trở thành anh ăn, cô gắp.
Bát cơm nhỏ sắp hết, Tiết Trạch ngăn cô lại "No rồi, không cần gắp cho tôi nữa đâụ" Anh đưa ra lời mời "Lên tầng trên ngồi một lát nhé?" Trang trí trên tầng lại càng xa hoa hơn, đâu đâu cũng thấy những hoa văn chạm trổ, cột hành lang và đèn pha lê; thực ra từ lúc bước vào câu lạc bộ, Thịnh Thư Ý đã nhận ra phong cách trang trí ở đây thiên về kiểu Pháp sang trọng, bề thế mà lại lãng mạn.
Tiết Trạch ngồi xuống đó, hai tay tùy ý gác lên ghế sofa, toàn thân toát lên một vẻ lười nhác và quý phái; anh châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, rít một hơi rồi phả ra vòng khói.
Làn khói chậm rãi bay lên, bao phủ lấy gương mặt tuấn tú của anh, gợi cảm và đầy mê hoặc.
Thịnh Thư Ý đang nhìn dáng vẻ này của anh đến mê mẩn thì nghe anh nói "Em tự ngồi lại đây, hay là để tôi bước qua bên đó?" Khi Thịnh Thư Ý còn đang đấu tranh giữa việc tự mình ngồi qua đó hay để Tiết Trạch bước đến chỗ mình, thì anh đã đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cô.
Nhìn anh mỗi lúc một gần, hai tay cô bất giác bấu chặt vào mặt ghế sofa, căng thẳng đến mức cúi đầu cắn chặt môi dưới.
Ngồi xuống bên cạnh cô, Tiết Trạch khẽ vén lọn tóc bên thái dương ra sau vành tai cô.
Ngón tay anh khẽ chạm vào làn da, phát hiện cả vành tai cô đã đỏ bừng.
Anh trêu "Sợ tôi bắt em lấy thân đền đáp à?" Cô vội vàng lắc đầụ "Đến nhìn tôi còn không dám, thế mà bảo không sợ." Anh gạt tàn thuốc vào khay, thấy cô vẫn nhất quyết không ngẩng đầu, Tiết Trạch cũng không muốn ép cô quá mức "Đi thôi, tôi đưa em về." Lần này, Thịnh Thư Ý mới chịu ngẩng lên.
"Ánh mắt này là sao đây?" Tiết Trạch nhìn cô với đôi mắt đầy ý cười "Giữ em ngồi lại một lát thì em sợ tôi bắt em lấy thân đền đáp, đưa em về thì em lại không cam lòng.
Em nói xem, tôi phải làm thế nào thì cô nương em mới vừa ý?" Cô lấy hết can đảm hỏi "Tiết Trạch, anh làm nghề gì thế?" "Chẳng phải thấy rồi sao?
Chỉ là một chủ câu lạc bộ thôi." "Chỉ mở mỗi câu lạc bộ thôi ạ?" Anh vẫn luôn mỉm cười "Thế em còn muốn tôi mở thêm cái gì?
Chẳng lẽ lại mở một tiệm Ý Phưởng?" Nhà họ Thịnh bao đời nay kinh doanh ngành dệt may ở vùng Giang Nam, đến đời cha cô là Thịnh Lương Hải thì thành lập công ty dệt may gia dụng, cũng là thương hiệu dệt may gia dụng đầu tiên của vùng này Ý Phưởng.
Chữ "Ý" trong tên Thịnh Thư Ý thực chất là lấy từ Ý Phưởng.
Cô chưa bao giờ nhắc với Tiết Trạch về gia thế của mình, vậy mà anh lại nhắc đến Ý Phưởng.
Thịnh Thư Ý hoang mang hỏi "Rốt cuộc anh là người thế nào?" Biết cô đang muốn hỏi về thân phận và bối cảnh của mình, Tiết Trạch nở nụ cười lả lơi rồi khéo léo lảng sang chuyện khác "Tôi cũng chẳng biết mình là hạng người gì, nhưng trước mặt Tiểu Thư Ý của tôi, tôi sẽ luôn là người tốt." "Em không có ý đó, ý em là muốn hỏi anh..." Tiết Trạch ngắt lời cô "Năm ngoái lúc leo lên giường tôi, sao em không hỏi xem tôi là ai trước?"


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡