Chương 18
dậy, chuẩn bị rời đi thì cậu đột nhiên cất tiếng "Bố em có bao giờ đánh em không?" "Không đâu, bố em thương em nhất Em thích thứ gì bố cũng mua cho em.
Nhiều lúc bố còn không cho em nói với Giản Tiệp nữa.
Bố em..." Nhắc đến bố, gương mặt cô rạng ngời hạnh phúc.
"Bố còn thường lén mua quẩy và sữa đậu nành cho em vì mẹ không cho em ăn." Hôm đó, cô kể với cậu nhiều chuyện về bố mình, còn cậu chăm chú lắng nghe.
Ngày cuối tuần tiếp theo, cô lại tới khu vui chơi giải trí và lại gặp cậu bé.
Cô mừng rỡ chào hỏi "Trùng hợp thật đấy " Cậu đáp một cách nghiêm túc "Không trùng hợp, anh đang đợi em." "Đợi em ư?" "Anh có mang theo tiền, muốn mời em cùng ngồi tàu lượn siêu tốc." "Sao hôm nay anh biết em sẽ đến đây?" "Em từng nói em thích..." Lúc tàu lượn phóng trên không trung, cô túm chặt tay áo cậu, vùi mặt vào hõm vai cậụ Mái tóc dài của cô tung bay, chạm cả vào gương mặt hơi ửng đỏ của cậụ Hôm đó, bầu trời trong veo như hồ nước, không chút vẩn đục, tựa như ấn tượng về đối phương ở trong lòng hai người.
Bây giờ, đêm tối mờ ảo, trong không khí tràn ngập mùi vị của dục vọng.
Trong mắt anh, chắc cô chẳng khác gì kỹ nữ?
Còn anh ở trong lòng cô thì sao?
Giản Nhu dùng bộ não đã bị tê liệt bởi chất cồn ngẫm nghĩ hồi lâụ Anh chỉ là một người xa lạ mà thôi.
Nhất thời nổi cơn thèm thuốc, cô liền rút bao thuốc, châm một điếụ Mùi bạc hà lẫn mùi khói thuốc xộc vào mũi, cô tham lam hít một hơi sâụ Bình thường Giản Nhu không thích hút thuốc nhưng cô không cai nổi mùi vị này, giống như cô không thích làng giải trí nhưng đã quen với thế giới phù phiếm đó.
Vừa ngẩng đầu, bắt gặp Trịnh Vĩ đang nhìn chằm chằm điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay mình.
Giản Nhu mỉm cười, đưa bao thuốc cho anh.
"Trưởng phòng Trịnh, có muốn làm một điếu không?" "Em học hút thuốc từ bao giờ vậy?" Giọng nói trầm thấp của anh bị tiếng nhạc ồn ào át đi, chỉ một mình cô nghe thấy.
Bởi vì đóng kịch quen rồi nên cô dễ dàng đối phó với những câu hỏi khó dạng này "Một lần đóng vai vũ nữ nên tôi học, sau đó không cai nữa." "Tôi không thích phụ nữ hút thuốc." "Thế thì sao?" "Em hãy cai đi " Giây tiếp theo, điếu thuốc và cả bao thuốc trong tay cô bị ném vào thùng rác ở góc phòng.
Cô định tranh cãi với anh.
Dựa vào cái gì mà anh không thích phụ nữ hút thuốc thì cô phải nghe theo?
Đây là logic gì thế?
Nhưng cô lại nghĩ, loại thuốc này rẻ tiền, cùng lắm mai mua bao mới, cần gì phải tốn nước bọt với anh.
Sau đó cô không nhớ mình uống bao nhiêu ly rượụ Tóm lại, cô cứ uống hết ly này đến ly khác, cho tới khi ký ức bị chất cồn cắt thành vô số mảnh vụn.
Cô chỉ nhớ, cô nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, còn anh đứng bên cạnh, một tay vuốt vuốt lưng cô, một tay đưa chai nước khoáng cho cô.
Cô chỉ nhớ, ngoài hành lang có nhiều người dừng lại chào hỏi anh.
Cô cố gắng giữ khoảng cách với anh để một nữ diễn viên hạng hai như cô không làm ảnh hưởng đến anh, nhưng anh không hề thả lỏng cánh tay đang đỡ lấy cô.
Cô chỉ nhớ, sau khi quay về phòng hát, cô hỏi anh Sao nhiều người biết anh như vậy?
Anh giằng ly rượu trong tay cô, nói cô không thể uống