Chương 15
chạm cơ thể là lúc anh giúp cô kéo dây váy tuột khỏi vai trở lại vị trí cũ, kịp thời giúp cô tránh bị "lộ hàng".
Tại những buổi xã giao mua vui như thế này, có người đàn ông nào không dùng cặp mắt dâm đãng lởn vởn quanh bộ ngực của cô, chỉ hận không thể lột hết y phục trên người cô cho đã con mắt?
Anh là người duy nhất giúp cô che đậy.
Giản Nhu biết rõ, đàn ông chỉ làm vậy với người phụ nữ anh ta để ý.
Nhưng cô không hiểu, đã bao năm trôi qua, trải qua nhiều chuyện như vậy, tại sao anh vẫn còn quan tâm đến cô?
Giản Nhu ngẩng đầu uống cạn ly rượu vang, nuốt hết nỗi chua xót lẫn rượu vào bụng.
Không thể đếm nổi đã uống tất cả bao nhiêu ly, sau đó Giản Nhu đúng là hơi say.
Đầu cô nặng trĩu, tư duy có phần hỗn loạn, may là vẫn còn tỉnh táo.
Cô biết mục đích của mọi người là chuốc say cô, vì vậy chi bằng say sớm một chút.
"Xin lỗi, tôi...
vào...
nhà vệ sinh một lát." Giản Nhu cố ý cất giọng không rõ ràng.
Lúc đứng dậy, cô giả vờ hai chân mềm nhũn, đi như trên mây, không cẩn thận vấp ngã...
Ai ngờ hai cánh tay mạnh mẽ giữ lấy thân hình lảo đảo của Giản Nhu, sau đó cô bị người đàn ông ôm chặt.
Mùi hương quen thuộc bay vào mũi, đó là mùi bạc hà mát lạnh xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt...
Giản Nhu giật mình, lập tức đứng thẳng người, quên cả màn kịch "hai chân mềm nhũn, như đi trên mây" mình đang diễn.
Cô ra sức giãy giụa nhưng đối phương học những bốn năm ở trường quân đội chứ đâu phải đùa, đôi tay cứng như thép của anh khóa chặt người cô.
"Tôi đưa em đi." Trịnh Vĩ nói, giọng trầm thấp và kiên định.
Giản Nhu kiên quyết lắc đầu, giọng điệu hoàn toàn tỉnh táo "Không cần làm phiền anh, Trưởng phòng Trịnh." "Chẳng phiền gì cả.
Nơi này rất rộng, tôi sợ em lạc đường, lại đi nhầm chỗ." Anh vẫn hiểu rõ cô như ngày nào.
Trước ánh mắt mờ ám đầy hàm súc của mấy người đàn ông, Giản Nhu bị anh nửa lôi nửa kéo, nửa ôm nửa bế ra khỏi phòng VIP.
Khi ra cửa, cô còn nhìn thấy ánh mắt tán thưởng của Lưu Tổng.
Có lẽ nhân vật nữ chính không còn cách bao xa, thậm chí đã nằm trong tầm tay của cô.
Đi hết hành lang, đến nơi mọi người không thể nhìn thấy, Trịnh Vĩ mới buông Giản Nhu ra, tiện tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô.
Giản Nhu lùi lại một bước theo phản xạ.
Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là muốn hét lên với anh Tại sao lại là tôi?
Bên cạnh Trịnh Vĩ anh chưa bao giờ thiếu đàn bà, chỉ cần anh vẫy tay một cái, hàng tá các cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn tôi sẵn sàng lao vào lòng anh.
Tại sao anh còn đùa giỡn với tôi trong khi anh biết rõ tôi chẳng muốn có bất cứ dính líu nào đến anh?
Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, nói vậy có tác dụng gì?
Người ta có quyền có thế, có ông bố làm to, người ta thích chơi ai thì chơi.
Cô chỉ là một nữ diễn viên hạng hai, không có tư cách, cũng chẳng có bản lĩnh phản đối.
Cố gắng kìm nén nỗi oán hờn, Giản Nhu quyết định hỏi thẳng "Trưởng phòng Trịnh, rốt cuộc anh muốn gì?" Trịnh Vĩ điềm nhiên trả lời "Tất cả mọi người đều biết tôi muốn gì, đừng nói em không nhận ra." "Tôi đương nhiên biết mục đích của anh tối nay.
Nếu chỉ là một đêm, tôi có thể phục vụ